Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

images

     Là một người dạy lịch sử, nghiên cứu lịch sử trên 20 năm, kiến thức và hiểu biết lịch sử cho tôi nhận thức khách quan về lịch sử dân tộc, tiến trình phát triển của đất nước. Gần đây, trên một số diễn đàn Internet xuất hiện một cụm danh từ “Đảng Dân chủ Việt Nam”. Về thực chất, danh từ ấy đã tồn tại cách đây gần 70 năm (1944). Thế nhưng, gần đây (khoảng năm 2006), cụm danh từ “Đảng Dân chủ Việt Nam” lại được một số người nhắc đến với danh xưng hiện thực và tuyên bố “phục hoạt” một Đảng đã đi vào lịch sử dân tộc. Đương nhiên sự “tuyên bố phục hoạt ấy” là không có căn cứ lịch sử, pháp lý và đó là một sự giả danh tráo trở. Vỗn dĩ lịch sử là thiêng liêng và phải được tôn trọng, dù là nhà chính trị, trí thức hay bất kỳ một công dân nào. Nếu vì những động cơ, mục đích cá nhân mà trí trá, lợi dụng một danh từ thuộc về lịch sử để làm thủ đoạn phục vụ âm mưu, ý đồ hay hoạt động của cá nhân thì thật đê hèn và phải bị lên án mạnh mẽ, xử lý nghiêm minh trước pháp luật.     Năm 2006, Hoàng Minh Chính (nguyên là một đảng viên bị khai trừ Đảng của Đảng Dân chủ Việt Nam) ngang nhiên bất chấp sự thật, lịch sử, pháp luật để vô căn cứ tuyên bố phục hoạt “Đảng Dân chủ Việt Nam” là điều hoàn toàn sai lầm. Tiếp theo đó, một số kẻ cơ hội gốc Việt bên nước ngoài huề theo, hết “tuyên bố” này đến “tuyên ngôn” khác cũng bằng những văn từ mĩ miều để cho ra đời một “Đảng Dân chủ Việt Nam” hay có tên gọi khác là “Đảng Dân chủ Thế kỷ 21” hòng che mắt những người dân Việt Nam nhằm thực hiện những ý đồ đen tối, đi ngược lại lợi ích chung của quốc gia, dân tộc.


     Nhân danh lịch sử phải khẳng định một sự thật rằng: Đảng Dân chủ Việt Nam (được ra đời năm 1944 và tuyên bố giải thể năm 1988) khác hoàn toàn với cái gọi là “Đảng Dân chủ Việt Nam” hay “Đảng Dân chủ Thế kỷ 21” được một số kẻ mạo danh tuyên bố “phục hoạt” năm 2006.


     Tìm hiểu một cách căn cơ, tường tận vấn đề sẽ giúp những người quan tâm đến chính trị, trân trọng lịch sử dân tộc hiểu đúng, hiểu đầy đủ và bày tỏ thái tộ bài trừ những kẻ mạo danh, đánh cắp và trà đạp lịch sử, sự thật.


     Đảng Dân chủ Việt Nam (1944-1988) là "chính đảng của tư sản dân tộc và tiểu tư sản, trí thức yêu nước và tiến bộ Việt Nam", thành lập 30/6/1944, tên ban đầu là Việt Nam Dân chủ Đảng. Tiền thân của nó là Tổng hội sinh viên Đại học Tổng hợp Hà nội năm 1940, sau các nhóm sinh viên yêu nước hợp nhất thành lập đảng. Đảng tham gia Việt Minh, Dương Đức Hiền tham gia Tổng bộ Việt Minh, sau đó lại tách ra,... và tham gia Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam. Trong Quốc hội khóa I năm 1946 đảng giành 46 ghế, do Đỗ Đức Dục và Tôn Quang Phiệt lãnh đạo. Đảng có 2 ghế trong Ủy ban dân tộc giải phóng Việt Nam (Dương Đức Hiền, Cù Huy Cận) và 4 ghế trong chính phủ lâm thời đến tháng 3/1946 (Dương Đức Hiền, Cù Huy Cận, Vũ Trọng KhánhVũ Đình Hòe). Ở Nam bộ ban đầu các đảng viên hoạt động như là nhóm Tân Dân chủ (Huỳnh Văn Tiểng lãnh đạo, năm 1945). Sau khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ tháng 12 năm 1946, đảng lại gia nhập Việt Minh.


     Từ năm 1954 đến 1975 đảng hoạt động tại miền Bắc Việt Nam (Đảng bộ tại miền Nam về hình thức tách ra năm 1961 vẫn lấy ngày thành lập năm 1944, thành lập Đảng Dân chủ tham gia Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam tới 1975), và từ 1975 đến 1988 trên toàn Việt Nam. Đến năm 1988, với lý do đã kết thúc sứ mạng lịch sử, Đại hội đại biểu Đảng Dân chủ họp từ ngày 18 đến ngày 20.10.1988 đã ra tuyên bố giải thể Đảng. Như vậy, Đảng Dân chủ Việt Nam tồn tại trong khoảng thời gian 44 năm (từ 1944 đến 1988) đã có những đóng góp chung vào sự nghiệp giải phóng dân tôc dưới lá cờ đại đoàn kết dân tộc của Mặt trận Việt Minh.


     “Đảng dân chủ thế kỷ 21”, danh xưng khác “Đảng Dân chủ Việt Nam” được “tuyên bố phục hoạt” một cách trái pháp luật và lịch sử năm 2006 do Hoàng Minh Chính, Nguyễn Sỹ Bình cầm đầu: là một nhóm người theo chân ngoại bang hoạt động bất hợp pháp, đi ngược lại lợi ích dân tộc, chống phá Nhà nước và nhân dân Việt Nam. Sự giả danh lấy tên gọi của một Đảng đã tồn tại trong lịch sử làm tên của mình để hòng che mắt mọi người, tiến hành các hoạt động xấu là một sự đánh lận con đen, giả dối không thể chấp nhận.





     Theo hồ sơ của Đảng Dân chủ Việt Nam thì Tổng thư ký Hoàng Minh Chính bị khai trừ khỏi Đảng Dân Chủ Việt Nam từ thập niên 60 thế kỷ trước và từ năm 1958 đến lúc giải thể năm 1988, người lãnh đạo chính đảng này là Tổng thư ký Nghiêm Xuân Yêm.

Do bị khai trừ khỏi Đảng Dân chủ, Hoàng Minh Chính không có tư cách sử dụng vị trí “nguyên Tổng thư ký” để ra bất cứ văn bản nào nhân danh tổ chức này, ngay cả tư cách đảng viên để tham dự đại hội và góp ý về văn bản, nghị quyết của đảng này cũng không có. Vậy thì cái tuyên bố “Phục hoạt” Đảng Dân chủ của Hoàng Minh Chính có được công nhận hay không? Nếu còn có tâm huyết “phục hồi Đảng Dân chủ vì sự nghiệp dân tộc”, sao Hoàng Minh Chính không gửi ý kiến phục hồi tổ chức này ngay từ năm 1988 mà phải đợi chờ đến 18 năm sau mới “phục hoạt”? Câu trả lời quá đơn giản, ngay năm 1988, yêu cầu của ông ta đi ngược với nghị quyết của Đại hội Đảng Dân chủ và bản thân ông sẽ vấp phải sự phản đối của các đảng viên đang còn sinh hoạt tới thời điểm đó, những người chưa bị Đảng Dân chủ khai trừ.

Ngay lúc ông Hoàng Minh Chính tuyên bố “phục hoạt” Đảng Dân chủ và tự phong mình làm “Tổng thư ký”, cố nhà văn hóa Huỳnh Văn Tiểng – nguyên Ủy viên Thường vụ Đảng Dân chủ có ý kiến: “Tôi ngạc nhiên khi nghe tin ông Hoàng Minh Chính ra tuyên bố cái gọi là khôi phục “Đảng Dân chủ”. Bản thân ông Chính đã bị khai trừ khỏi Đảng Dân chủ từ lâu; khi không được sự đồng tình của số đông cựu đảng viên, ông không có quyền và không đủ tư cách đứng ra khôi phục Đảng. Bản thân tôi từng là đảng viên Đảng Dân chủ Việt Nam, nguyên Ủy viên Thường vụ Đảng Dân chủ Việt Nam từ năm 1944 đến năm 1988. Tôi có biết ông Hoàng Minh Chính và nghe nhiều anh em trong Đảng Dân chủ nói về ông ấy. Năm 1946, khi tôi ra Hà Nội, ông Chính với vai trò là Thư ký thường trực của Đảng Dân chủ, đã thay mặt Đảng tiếp tôi. Nhìn chung ông Chính là người lanh lợi, nhanh nhẹn. Tuy nhiên, thời gian về sau ông Chính đã gây mâu thuẫn trong Đảng Dân chủ và bị coi là chống Đảng. Khi đó, Đảng Dân chủ có xu hướng ủng hộ đường lối của Chủ tịch Hồ Chí Minh: kháng chiến, kiến quốc và bảo vệ quyền lợi của số đông, trong khi ông Chính chỉ bảo vệ quyền lợi của một ít nhà tư sản, đưa ra quan điểm chỉ những người giàu mới được phép đến Hà Nội học. Ông Chính đã không nhận được sự đồng tình của đa số thành viên Đảng Dân chủ (một số người nói với tôi: "Nghe ông ấy là hỏng đấy!"). Vì vậy, ông Chính bị khai trừ khỏi Đảng Dân chủ”.

     Vậy, sự thật lịch sử về Đảng Dân chủ đã rõ…

Việt Tân


4 nhận xét:

  1. Đảng dân chủ ở Việt Nam trước đây được hình thành cùng sánh vai với Đảng cộng sản Việt Nam và Đảng xã hội Việt Nam. Tuy là 3 đảng, nhưng cùng chí hướng, chính hướng vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Còn cài gọi là "đảng dân chủ Việt Nam" hiện này là đảng của những kẻ vì đô-la!!!

    Trả lờiXóa
  2. những con nhà dận chủ chỉ biết láo nháo nói nhăng nói cuội chứ họ có biết cái mẹ gì đâu chúng nó có biết đâu là lẽ phải đâu là trái đâu chỉ hùng hục cắm đầu vào để phá nước , mẹ kiếp lũ chó , không biết nhcuj chó cứ sủa đoàn nguwofi cứ đi , không biết có ai bất hạnh bị chúng cắn chưa

    Trả lờiXóa
  3. Người ta vẫn truyền tai nhau rằng: Đừng dại dột tin vào lời của mấy cô em "bán hoa" nói, và đừng để ý tới lời nói của bọn phản quốc gia. Quả thực là đúng như vậy, lời lẽ chúng sử dụng là xảo ngôn làm cho quần chúng nhân dân không biết đâu là thật giả. Nếu một trăm lần chúng nói mà chỉ cần họ tin một vài lần thì đó được xem là thành công của chúng. Vậy nên trước những lời nói xảo quyệt tới mức tinh quái ấy, mọi người nên cẩn thận vẫn hơn.

    Trả lờiXóa
  4. Trương Quang Vinh21:56 31 tháng 5, 2016

    bài báo tào lao

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm