Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

nhung-buc-anh-tuyet-mi-cua-me-con-sao-viet_10


(Cuối tuần đi chơi bên bờ hồ Hoàn Kiếm, Thủ đô Hà Nội)


- Con: Mẹ ơi, họ làm gì đông người thế hả mẹ?


- Mẹ: Để mẹ coi nào…. Àh, một nhóm người xấu đó con.


- Con: Nhưng nhìn họ ăn mặc đẹp và áo có cả hình người ngộ ngĩnh nữa, nhìn đáng yêu mà mẹ.


- Mẹ: Manh áo không làm nên thầy tu đâu con.


- Con: Là sao hả mẹ? Con chưa hiểu?


- Mẹ: Ừm, họ khoác áo đẹp, nói như hát và hành động như múa, nhưng trong trái tim và khối óc họ chứa toàn điều đen tối con ạ.


- Con: Điều đen đối là gì vậy mẹ?


- Mẹ: Con biết thế nào là Tổ quốc không?


- Con: Tổ quốc à mẹ? Tổ quốc là quê hương Việt Nam phải không mẹ?


- Mẹ (xoa đầu con ngoan): Đúng rồi đó con yêu ạ. Tổ quốc Việt Nam là quê hương, là nhà của chúng ta đó.


- Con: Vậy nhóm người xấu kia, họ có Tổ quốc không mẹ?


- Mẹ: Có chứ con yêu, họ có Tổ quốc như con đó, và như bao người Việt Nam mang trong mình dòng máu Lạc Hồng vậy.


- Con: Nhưng con yêu Tổ quốc, con yêu quê hương Việt Nam. Vậy họ có yêu Tổ quốc như con không mẹ?


- Mẹ: Nếu con nghe họ nói và nhìn họ đang diễn thì có lời nào không là yêu nước đâu con, nhưng đằng sau lời nói là những ý đồ như quỷ sa tăng, như ông ba bị đó con. Xấu xa lắm con ạ.


- Con: Con chưa hiểu lắm, mẹ nói rõ con nghe đi.


- Mẹ: Con thấy sáng Hồ Gươm thế nào?


- Con: Thiên thần mẹ ạ, như bao ngày qua con đến trường. Có liên quan gì phải không mẹ?


- Mẹ: Tổ quốc Việt Nam, để có sự thanh bình như sáng Hồ Gươm hôm nay, ông bà ta đã đổ bao máu xương, nước mắt để lấy sự thanh bình này đấy con.


- Con: Vâng. Con là người thật hạnh phúc phải không mẹ? Nhưng mẹ ơi, nhóm người kia họ xấu như thế nào ạ?


- Mẹ: Con thấy đó, họ chỉ có một nhóm nhỏ. Con biết tại sao họ chỉ có nhóm nhỏ xíu không?


- Con: Dạ không mẹ ạ. Àh, có phải vì họ xấu, nên không ai chơi với họ phải không mẹ?


- Mẹ (cười âu yếm): Đúng rồi con yêu ạ. Chọn bạn mà chơi, họ xấu vậy, không ai chơi, ai cũng xa lánh.


- Con: Như thế nào ạ mẹ?


- Mẹ: Cuộc sống thanh bình, mọi người từ già trẻ, gái trai, từ miền xuôi đến miền ngược, từ vùng núi biên cương đến hải đảo xa xôi, tất cả đang ra sức học tập, lao động xây dựng đất nước mình hưng thịnh, nhưng nhóm người kia không làm vậy đâu con.


- Con (ôm lấy mẹ e ấp): Mẹ ơi, có phải ông bà, bố mẹ và con, cô giáo và tất cả mọi người đang cố gắng đưa đất nước “sánh vai với các cường quốc năm châu” như Bác Hồ dạy phải không mẹ?


- Mẹ: Con yêu, đúng rồi đó con. Nhóm người kia, họ không những không làm, mà họ còn phá đó con, họ làm nhiều thứ xấu xa như ông ba bị chuyên bắt trẻ con đó.


- Con: Con thấy ghét, nhưng con muốn biết nữa cơ.


- Mẹ (ôm lấy con yêu): Họ nói dối, họ chuyên đi lừa những người dân Việt Nam hiền lành theo họ làm điều xấu.


- Con: Mẹ ơi, nói dối là xấu, dối trá là bị các bạn lêu lêu.


- Mẹ: Họ nói dối rằng Tổ quốc mình không có tự do dân chủ, họ giả dối nhiều lắm con ạ.


- Con: Mẹ ơi, con ghét họ. Mẹ, con không hiểu dân chủ là gì, tự do nữa?


- Mẹ: Dân chủ là mọi người dân, trong đó có ông bà, ba mẹ và con, tất cả người dân mình được làm chủ cuộc sống, được lao động, học tập, vui chơi giải trí, được sống thanh bình đó con.


- Con (ôm chặt lấy mẹ): Và dân chủ là con được làm con của ba mẹ nữa…


- Mẹ: Nhóm người kia, họ chuyên đi gây rối, làm cản trở giao thông, làm tắc đường đó con.


- Con: Họ làm con đến lớp muộn nữa. Nhưng mẹ ơi, họ cứ đứng đó gào thét, vậy họ có ăn cơm và uống nước không mẹ?


- Mẹ: Có chứ con yêu, họ cũng là người mà.


- Con: Nhưng như ba mẹ, cô giáo con, hàng ngày phải đi làm mà mẹ, mới có gạo nấu cơm chứ ạ?


- Mẹ: Họ nối dối, họ lừa một số người dân trong nước và người Việt Nam mình đang ở xa Tổ quốc đó con.


- Con: Mẹ ơi, họ là người xấu xa nhất.


- Mẹ: Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác mà con yêu.


- Con: Cô giáo con dạy chúng con, Tổ quốc mình, quê hương mình mà mình không yêu, thì chẳng khác nào mình là người con bất hiếu. Phải không mẹ?


- Mẹ: …. Con yêu… Con sẽ trở thành một công dân tốt.


- Con: Con sẽ trở thành người tốt, để trừng trị nhóm người xấu kia mẹ ạ. Vì con yêu Tổ quốc Việt Nam, con yêu đất nước mình và yêu sáng Hồ Gươm thanh bình.


Mẹ: Và mẹ yêu con như yêu Tổ quốc mình.


(Mẹ và Con cùng dạo quanh Hồ Gươm, Hà Nội)


Việt Tân


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm