Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013





Phạm Chiến

           Dường như trong các nghề thì nghề kiếm cơm bằng ngòi bút và cũng chỉ với ngòi bút là cái nghề mang nhiều nợ đời nhất. Mỗi điều họ viết ra dù là chủ để, là cái gì đi nữa thì cũng chính là những thứ xuất phát từ bản thân mình. Một nhà báo viết về đề tài Công an không thể viết hay nếu họ chỉ ngồi một mình ở nhà để nghĩ và vẽ ra những câu chuyện báo chí mới. Họ phải lăn lộn lên tận những nơi khó khăn, những nơi hiểm nguy để tìm cho mình những tình tiết mới về những khó khăn của những chiến sỹ Công an trên mặt trận phòng, chống tội phạm ma túy, những chiến công trên trận tuyến thầm lặng giữ gìn bình yên cho cuộc sống hôm nay; những câu chuyện chưa hề được nói, được viết đã được chuyển tải trên những bài báo in, những thước phim tư liệu chính là những những sản phẩm xứng đáng cho sự cống hiến và nhiệt thành trong công tác, những thứ mà dù cho họ có là một thiên tài về trí tưởng tượng cũng không thể nghĩ ra được. Chính sự lăn lộn, sống trải mình với thực tế đã mang lại cho họ không chỉ là những điều mới trong chủ đề họ đang viết mà những kinh nghiệm sống, chất nhân văn trong con người cũng qua đây mà hình thành. Qua những chuyến công tác dài ngày trên những vùng biên cương xa xôi của Tổ Quốc, những cây viết, những phóng viên đã cho mình những trải nghiệm, những phút giây yêu Tổ quốc bao la, hùng vĩ mà nếu ở một góc phố nào đó nơi thủ đô thì họ không bao giờ có được.




           Và cái được lớn nhất từ những chuyến đi này là sự nhìn nhận khách quan chân thực về những điều mắt thấy, tai nghe từ chính cuộc sống này. Không ai trong chúng ta có thể tự hào rằng, mình có thể thấu đạt mọi chuyện chỉ bằng cách tư duy trong những phòng lạnh, điều hòa và những cơ sở vật chất tiện nghi sang trọng bởi nơi đây có chăng họ chỉ nhìn cuộc sống bằng màu hồng, bằng lăng kính của một người có cuộc sống đủ đầy, viên mãn về vật chất. Có chăng, họ chỉ thấy những nét khuất của cuộc sống qua những tiếng rao đêm, cuộc sống từ những khu nhà ổ chuột nơi phố thị. Mà chắc gì họ đã một lần qua nơi đó. Ấy vậy mà, họ sẽ có được tất thảy những điều đó với những chuyến đi. Trong quá khứ, chúng ta từng biết tới một điển hình cho “chủ nghĩa xê dịch” và sự dấn thân trong hoạt động sáng tạo nghệ thuật – nhà văn Nguyễn Tuân. Nếu một ai đó từng lên vùng Sơn La, Hòa Bình – nơi mà con Sông Đà vừa hung dữ, vừa dịu hiền (như cách nói của Nguyễn Tuân) thì mới biết được để có được những dòng văn dầy chất thơ khi miêu tả về dòng sông Đà hùng vỹ, hung tợn này Nguyễn Tuân đã “liều” thế nào? Sự dấn thân không ngừng vào chính những nơi ngọn nguồn của hơi thở cuộc sống đã cho Nguyễn Tuân biết được Sông Đà không những vĩ đại mà còn trải dài, còn đẹp như mái tóc của người thiếu nữ buông xuống. Tất cả chính là sự đền bù cho những cố gắng, những sự “quả cảm” trong hoạt động Nghệ thuật đích thực. Và đúng như những gì mà quy luật cuộc sống, những tìm tòi cống hiến của chính những người như Ông đã được những công chúng yêu nghệ thuật và những cơ quan thẩm định nghệ thuật đánh giá cao. Nhắc đến “Người lái đò Sông Đà”, người ta nhắc ngay đến nhà văn Nguyễn Tuân và còn rất lâu nữa người ta mới có thể vượt được Nguyễn Tuân trong miêu tả về Sông Đà hay như nhiều nhà phê bình văn học từng phát biểu: “Nguyễn Tuân đã đóng đinh với hình tượng sông Đà”. Và chính tác phẩm này cũng góp công không nhỏ để nhà nước trao tặng ông Giải thưởng văn học nghệ thuật Hồ Chí Minh cho những cống hiến xuất sắc và tiêu biểu trong lĩnh vực văn học nghệ thuật.

           Để lí giải cho những bước đi xuống trong nền văn học nghệ thuật đương đại, rất nhiều nhà phê bình đã thẳng thắn nhận định là hiện tại đang thiếu những cây viết dám về với thực tế, dám trải lòng với thực tế. Họ chỉ biết ngắm nhìn cuộc sống của mình qua những lắng kính cá nhân mà quên đi rằng chính họ không thể thu cho mình hết được những gì đã, đang và sẽ xảy ra từ cuộc sống. Họ ngại đi, ngại khó, ngại khổ và dẫn đến họ ngại luôn những danh tiếng, những bước tiến trong nghề nghiệp. Có người trong số họ đã an phận đã làm được trong quá khứ và tạm chấp nhận nó. Thi thoảng có một số tác phẩm cũng có được những hiệu ứng từ chính xã hội nhưng cũng nhanh chóng rơi vào quên lãng cũng chỉ vì những cách viết xa rời hơi thở cuộc sống, thoát ly khỏi cuộc sống. Trước những bước thụt lùi của nền văn học nước nhà nhiều cây bút cũng trăn trở để tìm cho mình những lối thoát thực sự nhưng vài ba trại sáng tác, những cuộc “vi hành” do chính những cơ quan báo chí hoặc một đơn vị chủ quan quản lý lĩnh vực này không thể khỏa lấp hết được những khoảng lặng trống vắng do chính họ để lại. Nên chăng, mỗi cây bút, mỗi nhà văn phải tự tìm cho mình những lối đi riêng, không trông chờ từ chính những động thái từ phía nhà nước vì hơn bất cứ ngành nghề nào lao động nghệ thuật là quá trình tự thân của những con người đã có trong mình một phần tư chất bẩm sinh.

           Điều mà ai trong chúng ta vấn nhận thấy được, người cầm bút hôm nay vẫn giữ cho mình những trách nhiệm, họ không chỉ viết về cuộc sống dưới lăng kinh của mình, họ còn phải gánh trên mình những trọng trách từ chính những người mang trên mình cương vị định hướng và phản biện xã hội. Nhiều nhà văn, nhà báo hiện nay, bên cạnh thực hiện những công tác mang tính chuyên môn thì họ còn tham gia vào những diễn đàn, tự lập cho mình những trang Blog để nói lên những tiếng nói của mình. Có thể liệt kê ra hàng loạt những nhà văn như Nguyễn Quang Lập, Trần Mạnh Hảo, Nguyên Ngọc…Nhưng không phải ai trong số họ cũng hoàn thành những trọng trách của mình theo đúng nghĩa. Một số trọng họ đã biến mình thành những kẻ ngoại đạo, những “hình nhân” trên văn đàn.

           Trong quá khứ những cây viết này đã có phần định hình tên tuổi của mình trên văn đàn và trong lòng công chúng yêu văn học. Nhiều người trong số họ đã thành danh và được nhà nước tặng thưởng những giải thưởng văn học, nghệ thuật cao quý. Trở về cuộc sống sau chiến tranh, những cây viết này vẫn giữ được sức viết của mình và có những đóng góp lớn để gây dựng nên nền văn học hiện đại….Họ lao vào viết về những vấn đề mà bản thân nó mang tính phản biện rất cao mà quên đi rằng, văn học thời kỳ nào cũng cần được định hướng. Mất định hướng thì chính họ sẽ rơi vào tâm thế mất cân bằng và đôi lúc bản thân họ đã chấp nhận thoát ly từ những vấn đề mà họ cho là gò bó, khuôn xáo đó. Họ đòi hỏi nghệ thuật phải được phát triển một cách độc lập, không phục vụ những nhiệm vụ chính trị. Họ cũng tự cho mình cái quyền được định hướng dư luận bằng chính những sản phẩm không định hướng của mình.

           Không chỉ trong lĩnh vực văn học nghệ thuật, đã có lúc diến ra những hoạt động mà ta quen gọi là những hành động cởi trói những lề thói cũ, không thích hợp để phát triển, đi lên nhưng không phải cởi trói đổi mới đó bằng mọi cách. Tính định hướng cần được giữ lại như một nguyên tắc để cân bằng giữa xu hướng phát triển và gìn giữ những giá trị mang tính nguyên tắc và bất định. Sau khi đất nước bước ra từ hai cuộc kháng chiến, không ít văn nghệ sỹ đã có được hơn những không gian để hoạt động và cống hiến cho nghệ thuật. Họ được nhà nước đầu tư tiền của cho những tác phẩm nghệ thuật mà chúng ta vẫn quen gọi là chính sách khoán. Đề tài viết không chỉ còn bó buộc trong những vấn đề phục vụ cuộc chiến tranh chống Mỹ và tay sai, khí thể hừng hực thi đua xây dựng XHCN đã trở thành những điểm đến của văn học nghệ thuật. Và lúc ấy ai nắm bắt được, ai hòa mình vào những bước chuyển mình cuộc sống đương đại thì người đó có cho mình tác phẩm hay. Nhưng cũng có không ít những người trong số họ đã vượt quá những trách nhiệm của những người đã từng cầm bút, đã từng là nhà văn - chiến sỹ. Họ đã mạnh dạn và thẳng thừng đòi hỏi nhà nước phải trả xứng đáng những cống hiến của họ trong quá khứ trong khi điều kiện nước nhà sau chiến tranh không thể giải quyết ngay lập tức. Từ vị thế của một kẻ đi đòi bất đắc chí họ trở thành những người có những định kiến với chế độ, Nhà nước. Và đúng như quy luật chủ đạo chi phối hoạt động văn học nghệ thuật, chính những cái bất chí đó đã khiến họ quay ngọn bút với chế độ. Nếu trước đây họ yêu chế độ, ngợi ca chế độ bao nhiêu thì nay họ lại càng hằn học, viết nên những tác phẩm quen gọi là “chưởi” chế độ không thương tiếc. Họ đã tự mình tạo nên vị thế của một lớp người mang trong mình tinh thần “tự diễn biến”.

           Trong xu thế mà nền văn học luôn và sẵn sàng phục vụ đời sống, phục vụ những nhiệm vụ chính trị của đất nước, những tác phẩm trái chiều ấy như những “vị đắng” thực sự trong buổi đầu tái thiết đất nước. Những cơ quan chủ quản làm công tác thẩm định đã ra tay thu hồi như một lẽ tất yếu. Và với “máu” của lớp người nghệ sỹ khi chính những đứa con tinh thần bị “chèn ép” họ đã phát điên, đổ tất cả mọi tội trạng lên chính chế độ mà họ đang sống. Họ không hiểu được rằng, mọi hoạt động dù trên lĩnh vực nào cũng đều phải tuân thủ những luật chơi, vượt qua hoặc cố tình vượt qua những quy định ấy thì chính họ phải chấp nhận những tổn thất. Đó là lẽ công bằng. Vì một lí do nào đó những bất đắc chí, những bất mãn nối tiếp nhau hình thành nên một bộ phận người từng là văn nghệ sỹ có đóng góp cho đất nước sẵn sàng “trở cờ” và họ lại dùng chính những gì họ đang sở hữu để thể hiện tinh thần phản kháng của mình.

           Cũng phải nhận thức một điều tất yếu là những thành công họ có được trong quá khứ đáng được trân trọng và cần được tri ân một cách xứng đáng nhưng cũng không phải vì chưa được tri ân, tôn vinh mà đã biểu hiện những thái độ đối nghịch. Những người nghệ sỹ lớn luôn biết chờ đợi và cố gắng chờ đợi dù chỉ có 1% niềm tin. Họ vội vàng như thế sắp có một biến chuyển gì lớn lao lắm. Cái mà họ cần hiểu thì chính họ không hiểu và không bao giờ hiểu. Sự bàng quang, vô trách nhiệm dù chỉ trong một phút giây nào đó đã biến họ thành những phần tử mà trên một phương diện nào đó họ thực sự đáng trách. Những người có trách nhiệm hôm nay không thể quên được những cống hiến của họ, vẫn đối đãi với họ như những người đã từng có những năm tháng cống hiến cho dân tộc nhưng thay vì tiếp nhận những nghĩa cử, chính sách đó họ lại nhân danh những thứ cao quý mà họ chưa một lần nghĩ tới để từ chối. Họ hành động nếu xét trên một phương diện nào đó thì rất đỗi cao quý và nếu họ dừng lại ở đó thì chắc hình tượng, những giá trị lớn lao đã được họ xác lập trong quá khứ vẫn còn bền vững và sống lâu dài nếu họ không lấy cái cớ không nhận đó để tự chọn cho mình một lối đi riêng. Họ quên rằng, dân tộc này đang cần họ trên mặt trận văn học nghệ thuật. Sự thụt lùi nhất định và tạm thời của nền văn học hôm nay sẽ khiến không ít người tiếc rẻ những tài năng một thời như thế nhưng cái mà nền văn học giai đoạn nào, thời khắc nào cũng phải đề cao chính là lương tâm, trách nhiệm, tinh thần dám nhìn thẳng vào thực tế khách quan là cái trường tồn trước những biến chuyển của thời cuộc thì họ lại thiếu. Những con người này họ có tài, có khả năng nhưng cái mà cần đi cùng họ trong toàn bộ hành trình đến với nghệ thuật, cống hiến cho nghệ thuật thì chính họ lại không có. Đó có chăng cũng là căn nguyên hình thành nên một thế hệ văn nghệ sỹ đứng ngoài và dửng dưng với thời cuộc. Nếu có thì hành động của họ rất hiếm khi có tinh thần xây dựng.

           Cuối cùng tôi cũng nói thêm rằng, nền văn học trong giai đoạn hiện nay có những bước thoái trào nhất định ấy cũng xuất phát từ những cây viết dù chưa thành danh nhưng đã vội tạo nên cho mình dáng đứng của những cây đại thụ. Họ tự cho mình cái quyền được viết về những vấn đề nóng bỏng thời cuộc dù những kiến thức, những hiểu biết của họ cũng là từ những câu chuyện trà đá vỉa hè và tự cho mình cái quyền thúc đẩy phát triển những giá trị cao quý mà chính họ cũng chỉ mù mờ hoặc chưa biết được liệu nó ra đời thì làm nên cái gì. Thế hệ những như nhà văn Thùy Linh, Phạm Viết Đào là những đại diện xuất sắc cho một bộ phận người này. Dù rằng, phản biện và những nhu cầu nói lên tâm tư là cái quyền của bất kỳ ai nhưng phản biện bên cạnh những ý nghĩa mang tính cá nhân thì nó còn đảm nhiệm chức năng phản biện xã hội cho nên nếu một mình họ nhận thức sai vấn đề thì thế giới vẫn bình yên nhưng khi họ kéo theo một số đông nhận thức sai là vấn đề khác…

           Từ những thực trạng và hệ lụy trên nên chăng trước khi viết, trước khi cầm bút thực hiện những chức năng được xã hội giao phó, những nhà văn, những cây viết hôm nay cũng hãy dừng lại chỉ một thời gian nhỏ nhỏ lắng lòng, dành cho mình khoảng thời gian dù ngắn thôi để biết cuộc sống này đang vận hành ra sao... Tôi tin rằng, nếu làm được điều đó thì mỗi câu họ viết ra đều mang được hơi thở cuộc sống , phục vụ chính cuộc sống hôm nay và họ sẽ không còn tồn tại như những thực thể ngoài luồng./.


52 nhận xét:

  1. Họ dùng chính ngòi bút của minh để chống lại đất nước của họ, quê hương của họ. Những con người thực sự có tài thế nhưng lại không có đức. Bởi vì đâu mà con người thay đổi, họ là những người đầu hai thứ tóc nhưng trong họ vẫn mang tư tưởng định kiến với xã hội, hay chăng họ vẫn còn ham muốn danh lợi, tiền bạc. Thật đáng xấu hổ cho những con người đó, đáng lẽ họ sẽ đươc tôn trọng nếu họ dùng tài năng của mình phục vụ đất nước

    Trả lờiXóa
  2. Đã là người có nghiệp bút thì phải có lương tâm trách nhiệm với từng nét chữ mà mình viết ra , chứ không phải vì lợi ích cá nhân mà xuyên tạc theo tiếng gọi của đồng tiền. Không những chỉ viết cho mình, mà còn viết cho nhiều người đọc . phải hiểu được cái đức trước khi học nghề viết .

    Trả lờiXóa
  3. Cũng có những ngòi bút không có tài năng nhưng lại có thái độ tự tin thái quá , nghĩ rằng mình vẽ rồng vẽ phượng mà không có đất để sử dụng nên rất dễ đi theo những con đường sai trái , để rồi thành những con dối cho những kẻ khác giật dây chống phá nhà nước , chống phá xã hội .

    Trả lờiXóa
  4. Lương tâm trách nhiệm của người cầm bút chính là tạo nên tinh thần đúng nghĩa của người con tinh thần của họ. Nếu lương tâm tốt, đạo đức tốt thì tác phâm nghệ thuật họ làm ra sẽ được sử dụng vào mục đích tốt, và sẽ đóng góp cho sự phát triển của nghệ thuật nước nhà. Nhưng nếu như ngược lại thì sao? Họ dùng chính ngòi bút của mình để viết bài nói xấu chế độ. Họ đáng lẽ sẽ được tôn vinh nếu họ biết trách nhiệm của mình khi cầm bút.

    Trả lờiXóa
  5. Cái tâm của người cầm bút cũng không kém những y bác sĩ là mấy, bởi những dòng chữ mà họ viết ra có thể đem tới một sự ảnh hưởng vô cùng lớn, hi vọng các nhà cầm bút chiến thiên chính trị hãy thể hiện thật rõ cái tâm của mình!

    Trả lờiXóa
  6. theo mình đơn giản nhất người cầm bút phải tôn trọng sự thật, sự thật mà qua họ cảm nhận được, nhưng không được phép kết luận hay áp đặt một điều nào đó mà chỉ được miêu ta hay phân tích phần nào cho người đọc hiểu mà thôi, lương tâm của người cầm bút cần được tôn trọng!

    Trả lờiXóa
  7. những người cầm bút là những người nắm giữ những vị trí vô cùng quan trọng trong xã hội hiện đại, tuy nhiên nghề nào cũng phải có lương tâm nghề nghiệp của nghề đó nếu không sẽ rất dễ gây lên những tác hại cho xã hội, và nghề cầm bút thì cũng vậy

    Trả lờiXóa
  8. hải đăng hưng19:03 18 tháng 6, 2013

    làm cái gì thì cũng phải có lương tâm và đạo đức nghề nghiệp, không có một công việc, ngành nghề nào mà lại có ngoại lệ cả ,nghề cầm bút cũng vậy, tuy nó chỉ là công cụ tác động gián tiếp tới cuộc sống nhưng nếu nó có điều gì sai trái thì ngay lập tức xã hội sẽ có những tác động hết sức tiêu cực

    Trả lờiXóa
  9. mặc dù trong xã hội hiện đại ngày nay thì áp lực của việc kiếm tiền trang trải cuộc sống là điều vô cùng quan trọng, ta không thể không xem xét đến yếu tố đó, tuy nhiên chúng ta cũng cần phải đặt lương tâm nghề nghiệp lê vị trí cao nhất có thể

    Trả lờiXóa
  10. Mỗi khí cầm bút trên tay như một câu truyện kể cho các bạn độc giả nghe bản thân tôi luôn cố gắng thể hiện sao đúng nội dung nhất không để bị lệch lạc và cũng không để bị yếu tố chủ quan sâm lấn át đi tính khách quan của vấn đề, đó là điều cực kỳ quan trọng!

    Trả lờiXóa
  11. Ý nói những nhà báo thì có lẽ hợp lý chính xác và cụ thể hơn bởi sao, vì chỉ có những nhà báo mới cần thiết phải có cái tâm, và đặc biệt phải tôn trọng sự thật chứ cũng là người cầm bút nhưng những kẻ viết chuyện tiểu thuyết thì chủ yếu là bịa đặt mà thôi!

    Trả lờiXóa
  12. Bố Thằng Sàm21:21 18 tháng 6, 2013

    thì ý của tác giả là như thế mà bạn, những kẻ cầm bút chiến đem thông tin thời sự đến với độc giả, dưới lòng tin của tác giả thì việc chúng ta phải nâng cao cái tâm cái đức của nghề là điều cần thiết và cũng chính vì điều đó lương tâm của bạn mới thực sự thanh thản!

    Trả lờiXóa
  13. Đã cầm bút thì có những kẻ xấu kẻ tốt, ngay trong một vụ việc nhất định bạn bao giờ cũng dễ dàng bắt gặp các bài viết trái chiều nhau, nhưng đó là điều bình thường bởi mỗi góc nhìn của một người có một suy nghĩ khác nhau nhưng đó là suy nghĩ dựa trên những tình tiết có thật không có gì đáng trách cái đáng trách ở đây đó là những kẻ xuyên tạc bịa đặt, vâng đó mới là những kẻ làm trái lướng tâm của người cầm bút!

    Trả lờiXóa
  14. BIết sao lại như vậy không ông bạn, bởi những thằng đó có tài nhưng không có đức, cái lương tâm của chúng nó bị chó nhai lâu rồi giờ tìm sao được nữa, tốt nhất là nên khuyên nhủ người dân nên biết tin và tìm những bài báo thật sự đâm chất lương tâm nghề nghiệp thì đọc,

    Trả lờiXóa
  15. Ngày nay con người ta phải bon chen trong cái xã hội trật trội này chính vì thế đồng tiên luôn là cái đích mà bất kỳ ai cũng hướng tới để cho mình một cuộc sống tốt nhất chính vì thế nó lu mờ đi cái lương tâm của một nhà cầm bút, vậy nên cần thức tỉnh lương tâm trọng họ!

    Trả lờiXóa
  16. cũng có những đối tượng chẳng là cái thá gì cả nhưng được tung hô nên chúng tỏ ra mình là nhân vật quan trọng nghĩ mình là anh hùng là những cấy bút sáng giá quan trong đem chính nghĩa tới cho người dân, đúng là lũ bệnh hoang tưởng có lẽ chúng sẽ sớm nhận ra cái đau lòng đấy thôi!

    Trả lờiXóa
  17. Những người cầm bút là họ viết về những vấn đề của cuộc sống, những gì đang diễn ra xung quanh chúng ta. Có nhiều những người cầm bút hi sinh cả cuộc đời mình vì sự nghiệp của văn chương, vì nghệ thuật chân chính. Song cũng có một số trường hợp đã lợi dụng ngòi bút, lợi dụng sức nặng của nghề để có những hoạt động chống phá Nhà nước. Họ viết ra những thứ đi ngược lại với lợi ích của dân tộc, của đất nước. Những người như vậy đáng bị lên án, phải chịu trách nhiệm của mình trước những bài viết đó.

    Trả lờiXóa
  18. chính trị chó gì toàn bọn lưu manh đâu đường xó chợ thất nghiệp được lợi dụng vào đương dây nên tự dưng đổi đời chứ chúng có phải là những cây bút thực thụ đâu nên chúng sao mà hiểu được cái tâm của người cầm bút là gì

    Trả lờiXóa
  19. Đúng cái tâm chỉ có ở những người thực sự đi nên từ đam mê từ sự cống hiến không một chút vì lợi ích thì mới có thể làm được điều đó, chúng ta cần tiêu diệt hết những kẻ giả danh các cây bút chính nghĩa!

    Trả lờiXóa
  20. không có lương tâm thì có làm nghề gì cũng vứt, và có lương tâm mà không làm chủ được cũng vứt thế nên không có gì phải bàn cãi, bài viết này là quá chuẩn và quá xứng đáng để đọc và cảm nhận!

    Trả lờiXóa
  21. Hiện tại chúng ta đang rất cần những cây bút có đủ trí lực , sự nhiệt huyết và quan trọng hơn cả là đạo đức nghề nghiệp để đấu tranh cho sự công bằng của xã hội. Không còn nhiều cây bút có thể khẳng định được mình , trái lại lại có những cây bút sớm từ bỏ cuộc chơi và đi theo con đường sai trái.

    Trả lờiXóa
  22. không phải ai khi được cầm bút viết bài để cho mọi người trong xã hội đọc thì muốn viết sao thì viết, viết theo ý chủ quan hay sao cũng được, thậm chí viết theo tiếng gọi của danh lợi, viết theo sự sai khiến của đồng tiền mà bán lương tâm viết sai sự thật, bóp méo và chà đạp lên sự thật, do đó người đã được giao cho có quyền viết trên các phương tiện đại chúng thì cần có cái tâm của con người lương thiện, con người khách quan, trong sáng và theo lữ phải bảo vệ lẽ phải!

    Trả lờiXóa
  23. Hiện nay có những kẻ sẵn sàng vì đồng tiền mà cầm bút viết ra những dòng văn bịa đặt, xuyên tạc, bóp méo sự thật mà tiêu biểu nhất đó chính là đám rận chủ. Chúng phản bội lại chính quê hương của chúng, chống phá Đảng và Nhà nước, phản bội lại lợi ích của dân tộc. Những thứ mà chúng viết ra sặc mùi phản động, bịa đặt và vu cáo sự thật trắng trợn, vì đồng tiền mà bán rẻ lương tâm. Chúng ta cần thật nhiều những bài viết, những cây bút vì sự thật để lật tẩy bộ mặt thật của đám rận chủ ấy.

    Trả lờiXóa
  24. Người cầm bút phải có lương tâm nghề nghiệp, phải có quá trình trải nghiệm thực tế, tận mắt chứng kiến và cảm nhận để đưa ra một cái nhìn chân thực, toàn diện về đối tượng, đồng thời phải tôn trọng sự thật để dòng văn mang tính khách quan. Người viết phải chịu trách nhiệm về sự thật trong tác phẩm của mình viết ra. Đừng vì những cám dỗ mà viết ra những dòng văn giả dối, xuyên tạc, bất chấp sự thật. Những kẻ viết để phục vụ âm mưu chống phá chính quyền, chống phá Đảng và Nhà nước đáng bị lên án và trừng trị trước pháp luật.

    Trả lờiXóa
  25. Đã là làm cho độc giả xem thì phải là câu chuyện thật , theo tính khách quan chứ không phải là theo chủ quan của tác giả , hơn nữa nó phản ảnh toàn diện sự thật , không được bóp méo bởi bất kì ai . và hơn hết là người viết phải có trí tuệ, có tâm , có đức . mới làm được.

    Trả lờiXóa
  26. Người cầm bút viết nên những câu chuyện về cuộc sống xung quanh ta, những tấm gương sáng, bài học trong cuộc sống... Những người viết về sự thật, bảo vệ sự thật, họ có lương tâm nghề nghiệp trong sáng đáng được tôn vinh và trân trọng. Còn những kẻ như đám rận chủ viết mà không có lương tâm nghề nghiệp, đã bị đồng tiền làm cho mờ mắt, viết vì âm mưu đen tối, phản động, vu cáo, xuyên tạc sự thật, chống phá chính quyền thì cần phải bị trừng trị.

    Trả lờiXóa
  27. Nghề làm báo , nghề viết không bao giờ được coi trọng đến đồng tiền như bạn nói được . cuộc sống khó khăn , nhưng chỉ khó với những kẻ không có tài mà lại muốn được hưởng cuộc sống an lạc, sung sướng . Nếu nghĩ đến lợi ích cá nhân trước cái tâm , cái đức nghề nghiệp thì thực sự không làm được nghề báo .

    Trả lờiXóa
  28. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến đồng tiền , đến lợi ích cá nhân thì không bao giờ làm được việc gì cả. Việc nào chả có mặt nọ mặt kia, làm ẩu làm láo thì có lợi ích nhanh nhưng cái giá phải trả sẽ lớn hơn rất nhiều. phải bằng lòng với chính bản thân mình đừng có mà ham muốn những thứ không thuộc về mình để rồi phải mắc sai lầm .

    Trả lờiXóa
  29. Những nhà văn, nhà báo như thế thật phí tiền của đất nước. được nhà nước chu cấp cho ăn cho học , vậy mà khi dùng ngòi bút của mình để đàn đáp lại công ơn của nhân dân, của dân tộc thì lại không làm được. trái lại , còn dùng chính ngòi bút đó làm tay sai cho đồng tiền, viết những điều phi lý , trái sự thật làm hại cho nhân dân.

    Trả lờiXóa
  30. Có những người cầm bút vì có lương tâm và trách nhiệm. Còn cũng có những người cầm bút vì mấy đồng tiền bẩn thỉu để bán rẻ lương tâm. Mỗi người một con đường nhưng suy cho cùng thì kết quả là khác nhau... Lựa chọn sai con đường chỉ mang bạn đến cái sang trước mắt mà mất đi cái vinh dự lâu dài

    Trả lờiXóa
  31. Cái ranh giới giữa sự đúng và sai trong người cuộc sống này vốn đã khó phân biệt, với những người cầm bút thì điều đó lại càng mong manh. Những bài viết khách quan, đúng sự thật ư... điều đó là hoàn toàn cần thiết,nhưng có những bài viết mang tính phản biện, những bài tìm hiểu về các sự kiện được cho là mặt trái của xã hội là vấn đề khó hơn. Phát hiện và thông tin về những hành động sai trái là đúng, nhưng trên danh nghĩa của hành động "đưa sự việc ra ánh sáng" đó, hiện nay lại có không ít những bài viết đã "đi quá giới hạn"... tức là tác giả bài viết tự xây dựng nên nội dung, tự xuyên tạc một số câu chuyện với nhiều mục đích khác nhau, từ mục đích là tạo sự kiện hot, thu hút sự chú ý của bạn đọc, tới mục đích là cố tình vu cáo cho cá nhân, cơ quan, tổ chức nào đấy... tất nhiên cũng không loại trừ trường hợp vu khống cho các lãnh đạo, cơ quan nhà nước.
    Với những người cầm bút có thâm niên và có năng lực, thì cái việc tạo ra sự nhập nhằng này lại càng dễ, nên cần hơn cả việc ngăn chặn đấy là sự giáo dục về đạo đức cho họ.

    Trả lờiXóa
  32. Có người bản chất khi mới vào nghề, họ vẫn là những người tâm huyết với nghề, có trách nhiệm với công việc của mình. Chỉ tiếc là trong cuộc sống không phải ai cũng có bản lĩnh để giữ được lòng tự trọng và đạo đức cho mình, đó cũng là nguyên nhân gần đây đã sinh ra một số cây bút chuyên viết những lời văn xuyên tạc và vu khống cán bộ, chính quyền như Nguyễn Quang Lập, Nguyên Ngọc,...

    Trả lờiXóa
  33. Bất cứ công việc gì, trước khi học được chuyên ngành thì người học cần được học về hai chữ ĐẠO ĐỨC đã. Ngành báo chí cũng không ngoại lệ, khi đã cầm bút viết, sẽ có hằng trăm, hằng nghìn người đọc, đó là trách nhiệm của người được vinh danh nhà báo.
    Sắp đến ngày kỉ niệm ngày Báo chí Việt Nam, chúc cho tất cả những người đang ngày đêm nhiệt tình với nghề, những người cầm bút, những người không ngại khó khăn để đến với những miền xa xôi, những người không quản hiểm nguy để làm nên những bài báo tìm lại chân lý,... gửi tới tất cả các bác, các cô, chú. anh, chị những lời cảm ơn sâu sắc, lời chúc thành công và may mắn trên con đường chông gai này!

    Trả lờiXóa
  34. để viết ra những bài báo, bài thơ, những tác phẩm... thì chắc chắn những tác giả phải suy nghĩ, cân đo từng từ ngữ trong tác phẩm của mình, bởi họ thể hiện trách nhiệm của mình, của những gì mình viết ra với công chúng. những tác phẩm xuất sắc được công chúng đón nhận, và bài trừ đi những những bài viết sai trái. xã hội đang phát triển và vì thế du nhập rất nhiều văn hóa khác nhau. những giữ cho mình được trách nhiệm từ những gì mình viết là giữ truyền thống người Việt

    Trả lờiXóa
  35. Ngòi bút là nghề là nghiệp cũng là cuộc sống của người cầm bút. Hôm nay ngày nhà báo Việt Nam xin chúc tất cả những người làm báo viết có những bài báo có tâm huyết hơn nữa. phục vụ bà con nhân dân, đưa những thông tin đúng , chính xác đến người đọc .

    Trả lờiXóa
  36. Có những ngòi bút , cây bút bây giờ đã bán lương tâm của mình với những giá rẻ mạt để rồi làm những con rối cho bọn rận chủ giật dây . Nhưng rồi cái gì cũng có giá của nó , và giá của việc bán rẻ ngòi bút của mình chỉ là cuốn lịch mà thôi.

    Trả lờiXóa
  37. Đúng là Không ai trong chúng ta có thể tự hào rằng, mình có thể thấu đạt mọi chuyện chỉ bằng cách tư duy trong những phòng lạnh, điều hòa và những cơ sở vật chất tiện nghi sang trọng bởi nơi đây có chăng họ chỉ nhìn cuộc sống bằng màu hồng, bằng lăng kính của một người có cuộc sống đủ đầy, viên mãn về vật chất. Hãy tìm hiểu bằng chính khả năng của mình có như vậy mới đánh giá đúng được vấn đề

    Trả lờiXóa
  38. Vấn đề bàn về lương tâm đã được nhắc đến rất nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng, bào đài, nhưng nó vẫn còn nhiều tồn tại, không phải ai khi cầm bút cũng quan tâm đến điều này. Vì vậy vẫn còn nhiều bất cập trong các bài đưa tin nhất là trên các trang mạng hiện nay. Nếu ai trong số này thì hãy tự xem lại mình xem có xứng đáng với ngòi bút mình đang cầm không?

    Trả lờiXóa
  39. Ngòi bút là một vũ khí quan trọng trong kháng chiến thời kì trước đây, vì vậy mỗi chúng ta ai cũng có thể nhận thấy tầm quan trọng cũng như sức mạnh của nó, việc cầm bút mà không suy nghĩ về hiện tại thì đó quả là một sự nguy hiểm. Vì vậy hãy dành cho mình khoảng thời gian dù ngắn thôi để biết cuộc sống này đang vận hành ra sao, có như vậy hiệu quả của những bài viết ra mới đem lạ hiệu quả .

    Trả lờiXóa
  40. Trong mỗi hành vi, mỗi hoạt động của con người lương tâm và trách nhiệm là hai yếu tố quyết định và vô cùng quan trọng. Trong hoạt động nghệ thuật, văn chương, báo chí, ...hay nói chung là những người cầm bút cũng không phải ngoại lệ. Nếu người cầm bút có lương tâm có trách nhiệm với nghệ thuật, với nghề và trách nhiệm với xã hội những gì họ viết ra là khách quan, là phản ánh đúng hiện thực, là để góp phần cho xã hội ngày một tốt đẹp hơn, là để phục vụ nghệ thuật thì điều đó là đáng quý trọng và có ích cho đời cho cuộc sống.

    Trả lờiXóa
  41. đó là những cây bút thể hiện nhiều vấn đề nhiều mặt của xã hội từ tình cảm tinh thần rồi nhữn chuyện những sự việc diễn ra hàng ngày sẽ được diễn tả lại qua ngòi bút của các nhà văn nhà báo và đó là tiếng nói của xã hội vì thế mà trách nhiệm của người cầm bút phải được đề cao và lương tâm nghề nghiệp phải trong sáng viết đúng sự thực không bóp méo và xuyên tạc rùi trở thành cây bút xấu

    Trả lờiXóa
  42. trách nhiệm cao nhất của người cầm bút là trách nhiệm với chính mình. Không ít người tuyên bố rất hùng hồn những điều cao siêu, mà sống và viết rất tầm thường. Thậm chí sẵn sàng bẻ cong ngòi bút phục vụ những thế lực nào đó để mưu cầu lợi ích và địa vị cho riêng mình.

    Trả lờiXóa
  43. Nhìn lại thực tế, báo chí trong nước và trong tỉnh hiện nay đang càng ngày càng lớn mạnh về quy mô, số lượng, chất lượng đội ngũ. Hầu hết các nhà báo đều được đào tạo chính quy, phương tiện tác nghiệp hiện đại hơn nhiều so với trước đây. Đi nhanh, viết nhanh và đưa thông tin nhanh là một ưu điểm rất nổi bật của báo chí trong kỷ nguyên mới.

    Trả lờiXóa
  44. Mấy năm gần đây, cùng với báo chí và trang thông tin điện tử, trên Internet xuất hiện các mạng xã hội, điển hình là Facebook, Twitter, YouTube, Google, Yahoo chat, Gmail… Với hơn 2 tỉ người trên khắp thế giới được tiếp cận với Internet thì những kênh thông tin kiểu này đã bộc lộ rõ sự tiện lợi, hữu ích nhưng cũng có thể gây độc hại do bị lạm dụng và phụ thuộc vào mục đích của người dùng.

    Trả lờiXóa
  45. người làm báo phải thực sự yêu nghề, vì yêu nghề mới cảm thấy vui vẻ, hào hứng khi được phân công nhiệm vụ và sẽ tiếp cận được với những việc mình làm, những vấn đề mình cần khai thác. Từ yêu nghề mới có điều kiện để tích lũy vốn sống, chịu khó học hỏi từ sách vở, học từ đồng nghiệp và học trong nhân dân.

    Trả lờiXóa
  46. Xã hội đang ngày càng đòi hỏi nhà báo phải có kiến thức rộng phải thực sự khách quan và tôn trọng sự thật, không chạy theo cám dỗ vật chất làm nhiễu thông tin. Nhà báo phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, cây bút phải thực sự là vũ khí sắc bén vì lợi ích của Đảng mình, nhân dân mình và dân tộc mình. Làm tốt những điều này, chúng ta đã thực hiện được những lời Bác Hồ dạy.

    Trả lờiXóa
  47. Chúng ta đã biết ngày xưa lúc còn chiến tranh thì những người cầm bút cũng như là những chiến sĩ họ chiến đấu trên mặt trận tư tưởng chính trị văn hóa ..... Có thể thấy tuy họ không cầm súng để chiến đấu trên chiến trường nhưng với ngòi bút của mình họ đã đóng góp rất nhiều trong việc đánh thắng giặc ngoại xâm trên mặt trận văn hóa tư tưởng. Thế nên có thể thấy được tầm quan trọng cũng như sự ảnh hưởng của họ như thế nào đối với cuộc sống của chúng ta.

    Trả lờiXóa
  48. Đúng là như thế những người cầm bút cần phải có trách nhiệm có lương tâm để những gì mình viết gia thật sự có ích cho xã hội và nhân dân. Hiện nay chúng ta có thể bắt gặp rất nhiều những bài viết sai trái bịa đặt đưa những thông tin không đúng đắn nhằm gây rồi loạn trong lòng dân cũng như gây ảnh hưởng không nhỏ đến văn hóa tư tưởng của nhân dân đặc biệt là giới trẻ. Và đặc biệt hơn nữa có một số kẻ dùng những bài viết để chống phá, phá hoại nhà nước ta. Thế nên việc những người cầm bút cần phải có lương tâm trách nhiệm.

    Trả lờiXóa
  49. Khi cầm bút viết bài, viết về các vấn đề của xã hội, thì người cầm bút phải có lương tâm, có trách nhiệm đối với bài viết của mình, phải khách quan trên cơ sở của pháp luật, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước.

    Trả lờiXóa
  50. Những người cầm bút là những người có thể mang đến những thông tin những suy nghĩ cảm xúc hay là những tác phẩm tinh thần đến với bạn đọc một cách dễ dàng nhất. Vì thế nên có thể thây được sự quan trọng của những người cầm bút đến đâu bởi vì họ là những người trực tiếp tác động đến bạn đọc. Vì thế những người cầm bút cũng cần phải có một trách nhiệm với những gì mình viết ra làm sao mang lại lợi ích cho bạn đọc.

    Trả lờiXóa
  51. trước khi cầm bút thực hiện những chức năng được xã hội giao phó, những nhà văn, những cây viết hôm nay cũng hãy dừng lại chỉ một thời gian nhỏ nhỏ lắng lòng, dành cho mình khoảng thời gian dù ngắn thôi để biết cuộc sống này đang vận hành ra sao…để phản ánh đúng những gì dang diễn ra, những gì họ cảm nhận

    Trả lờiXóa
  52. ánh dương xanh03:01 15 tháng 3, 2014

    Trước những diễn biến phức tạp trong đời sống xã hội hiện nay, những người làm báo cần phải thấm nhuần những lời dạy của Bác đối với mình: cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ cách mạng, cây bút, trang giấy là vũ khí sắc bén của họ, bài báo là tờ hịch cách mạng, người làm báo phải hiểu rõ mục tiêu và nhiệm vụ của mình trên mặt trận tư tưởng văn hoá.

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm