Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Sông Hồng

Kể từ khi thành lập cho đến nay, trải qua hơn 80 năm, Đảng cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam giành nhiều thắng lợi, đưa nước ta từ một nước thuộc địa nửa phong kiến trở thành một nước độc lập, tự do, phát triển theo con đường XHCN; nhân dân ta từ thân phận nô lệ đã trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội, đất nước ta đã ra khỏi tình trạng kém phát triển, thế và lực của đất nước không ngừng được nâng cao, quan hệ quốc tế không ngừng được mở rộng. Những thành tựu trên đây không thể có được nếu không có sự lãnh đạo của Đảng

Từ khi Đảng ta ra đời cũng như trong suốt quá trình lãnh đạo sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, các thế lực thù địch chưa bao giờ từ bỏ âm mưu “diễn biến hòa bình”, nhằm gạt bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, từng bước hình thành đa nguyên, đa đảng, tiến tới lật đổ chính quyền cách mạng, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Với mưu đồ xuyên tạc và xóa bỏ Điều 4 của bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, một số phần tử chống đối lập luận rằng, Hiến pháp các năm 1946 và 1959 không có điều nào quy định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, nhưng Đảng “vẫn lãnh đạo nhân dân đánh thắng thực dân đế quốc xâm lược và hoàn thành nhiệm vụ cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, thì cũng không nhất thiết phải xác nhận lại vai trò lãnh đạo của Đảng như trong Hiến pháp hiện tại”.

Nhìn nhận từ góc độ lịch sử, sở dĩ Hiến pháp năm 1946 không có quy định vai trò lãnh đạo của Đảng, vì trước đó ngày 11-11-1945, thời điểm lịch sử do tình thế đặc biệt của cách mạng, Đảng ta đã ra tuyên bố tự giải tán, nhưng sự thật là rút vào hoạt động bí mật, giữ vững vai trò lãnh đạo.

Trong những năm thập niên 50 của thế kỷ XX, đế quốc Mỹ nhảy vào can thiệp miền Nam, đất nước ta bị chia cắt, Đảng bộ miền Nam cũng chưa ra hoạt động công khai vì bộ luật 10-59 của ngụy quyền Sài Gòn nhằm “tiêu diệt Cộng sản” cực kỳ hà khắc, man rợ. Vì vậy, Hiến pháp năm 1959 cũng chưa thể đề cập nhiều đến vai trò lãnh đạo của Đảng.

Sau khi giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc, dân tộc ta có chung một bản Hiến pháp mới, trong đó khẳng định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Điều này là tất yếu khách quan, phù hợp với yêu cầu lịch sử, nhiệm vụ cách mạng mới, đáp ứng nguyện vọng của nhân dân và thực hiện đúng cơ chế vận hành “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” trong thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta.

Kế thừa tinh thần Hiến pháp năm 1980, Hiến pháp năm 1992, Điều 4 của bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 xác định: "1. Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội"; "2. Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình”; "3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.

Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội không chỉ bằng cương lĩnh, chiến lược, các định hướng về chính sách và chủ trương; bằng công tác tuyên truyền, thuyết phục, vận động, tổ chức và kiểm tra; mà phần cốt yếu là thông qua đội ngũ tiên phong của mình là những cán bộ, đảng viên tiêu biểu về bản lĩnh, trí tuệ, phẩm chất và năng lực. Vì vậy, Điều 4 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 khẳng định: “Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật” nhằm bảo đảm cho Đảng giữ vững bản chất, mục tiêu, lý tưởng của mình, đồng thời là giải pháp quan trọng hàng đầu để phòng, chống, ngăn ngừa mọi nguy cơ thoái hóa, biến chất có thể xảy ra trong điều kiện một đảng duy nhất cầm quyền ở nước ta. Mặt khác, việc xác định trách nhiệm của các đảng viên trong việc tự giác, gương mẫu thực hiện, chấp hành Hiến pháp và pháp luật cũng không ngoài mục đích làm cho “đội ngũ tiên phong của Đảng” phải thường xuyên nêu cao ý thức, thái độ, trách nhiệm cả về tư tưởng, hành động trong cuộc sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật, làm gương cho nhân dân noi theo.

Như vậy chế độ một đảng lãnh đạo, cầm quyền là ĐCSVN đã được thực tiễn lịch sử quy định, nhân dân lựa chọn. Ở Việt Nam không có cơ sở khách quan để hình thành chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, không một lực lượng nào, đảng phái nào, ngoài ĐCSVN có thể lãnh đạo dân tộc trên con đường đổi mới và phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Trong điều kiện một Đảng duy nhất lãnh đạo, cầm quyền, Đảng phải vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức, thường xuyên tự đổi mới, tự chỉnh đốn, ra sức nâng cao trình độ trí tuệ, bản lĩnh chính trị, phẩm chất đạo đức, năng lực lãnh đạo và năng lực cầm quyền. Đảng phải thực hành dân chủ rộng rãi trong Đảng và ngoài xã hội, giữ vững đoàn kết, tăng cường kỷ luật, kỷ cương. Thường xuyên tự phê bình và phê bình, đấu tranh chống những nguy cơ đối với một Đảng cầm quyền là nguy cơ sai lầm về đường lối, bệnh quan liêu, xa dân, tham nhũng, sự thoái hóa, biến chất của cán bộ, đảng viên.

Giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước là nhân tố quyết định sự hoạt động, bản chất cách mạng và sức mạnh của Nhà nước. Đảng lãnh đạo Nhà nước nhưng không bao biện, làm thay công việc Nhà nước. Đảng lãnh đạo phải làm sao phát huy vai trò chủ động, sáng tạo của Nhà nước. Tính hiệu lực, hiệu quả của Nhà nước là thể hiện sức mạnh, năng lực lãnh đạo, hiệu quả lãnh đạo của Đảng. Vì vậy, phải tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước, xác định rõ thẩm quyền và trách nhiệm giữa Đảng và Nhà nước, thể chế hóa vai trò lãnh đạo và vị trí cầm quyền của Đảng, tránh chồng chéo giữa chức năng lãnh đạo của Đảng với chức năng quản lý của Nhà nước.


5 nhận xét:

  1. Nói thật là trước đây mình chẳng quan tâm gì đến điều 4 hiến pháp là gì đâu. Cứ thấy trên mạng rầm rộ đòi sửa đổi hiến pháp gì gì đó. Vào xem mới biết điều 4 hiến pháp quy định cái gì. Mình thấy có gì quan trọng đâu mà một số người làm toáng lên, đòi sửa đổi bằng được nhỉ. Mình thấy Đảng Cộng Sản lãnh đạo làm cho đất nước đạt được những thành công lớn đấy chứ. Chẳng cần một đảng hay nhiều đảng. Miễn là nhà nước giao quyền làm chủ cho nhân dân là được.

    Trả lờiXóa
  2. Những dẫn chứng của tác giả đã một lần nữa cho thấy những điều luật trong hiến pháp của Việt Nam luôn luôn đúng đắn, có chăng chỉ là sự thay đổi để phù hợp hơn với sự phát triển của thời đại. Nhưng trong đó, có những thứ không thể thay đổi về bản chất, cụ thể là Điều 4 của Hiến pháp. Cũng giống như, bạn có thể thay đổi về cơ thể, bạn phải tìm mua những bộ quần áo phù hợp, nhưng đạo đức con người bên trong bạn thì cần được giữ gìn.

    Trả lờiXóa
  3. thương nguyễn22:04 12 tháng 5, 2013

    Với những cơ sở trên thì không còn gì để thắc mắc về điều 4 hiến pháp nữa, lịch sử đã xây dựng nên, thực tế đã xây dựng nên, tất cả đã thành những bằng chứng thực tiễn cho thấy điều 4 hiến pháp là hoàn toàn đúng đắn và không thể xóa bỏ

    Trả lờiXóa
  4. Đúng như tác giả đã nói, sự lựa chọn một đảng duy nhất lãnh đạo là Đảng Cộng sản Việt Nam không chi là sự lựa chọn của lịch sử mà còn là sự lựa chọn của chính người dân Việt Nam. Họ hoàn toàn có quyền chọn xã hội sống cho mình và bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào cũng không có quyền can thiệp dù cách này hay cách khác

    Trả lờiXóa
  5. Những phân tích của tác giả đã hoàn toàn hợp tình hợp lý. Tôi cũng chỉ thêm một câu hỏi nếu ai đó còn chưa đồng ý với ý kiến của tác giả là: Bạn có chắc nếu không có Đảng Cộng sản lãnh đạo, chèo lái đất nước đến ngày nay, liệu chúng ta có được hưởng những gì tốt đẹp như ngày nay không?

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm