Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013


Đất Phương Nam


    Có người sinh ra đã bị mắc căn bệnh không phải lạ - đó là căn bệnh hoang tưởng. Đi đâu, làm gì họ cũng bị ám ảnh bởi ảo giác mang lại; có người thì suốt ngày đầu óc luôn nghĩ rằng mình đang bị người khác tấn công và tiềm ẩn trong đầu anh ta ý thức chạy trốn hoặc tấn công lại người khác một cách vô cớ và vô tình đã gây ra những vụ án mạng đau lòng, điều này có lẽ thường hay đọc trên báo chí. Nhưng dù sao những người này cũng đáng thương bởi họ mắc phải căn bệnh mà chính họ cũng không ý thức được. Hay có một ca sỹ, diễn viên nọ tuy mới bắt đầu bước vào nghề nhưng được tâng bốc hết lời và từ đó họ cứ hoang tưởng nghĩ rằng mình là ngôi sao, là không ai bằng và thế là họ lại bắt đầu đăng đàn phải biểu gây sốc, hay tạo ra scandan vừa nhằm đánh bóng hình ảnh vừa để thỏa mãn ảo giác của mình. Có thể nói rằng căn bệnh hoang tưởng này bất cứ ai cũng có thể mắc phải nếu như họ không có được nhận thức đúng đắn mang tính định hướng hay một sự ngộ nhận về cái “tài” của bản thân (trừ những người bị bệnh bẩm sinh). Căn bệnh hoang tưởng có thể khiến con người ta sống cuộc sống không bình thường, sống trong ảo giác, dễ bị lừa dối và nảy sinh những vấn đề phức tạp trong nhận thức và hành động.


    Tuy nhiên, điều mà tôi muốn nói ở đây đó là sự “hoang tưởng chính trị” và nhiều lúc có thể nói đó là căn bệnh của rất nhiều người trong số chúng ta. Có những anh tuổi thì cũng không phải trẻ nhưng anh ta luôn tự phụ về khả năng cũng như năng lực của mình nhưng mãi không được đề bạt và từ đó anh ta bất mãn với đồng nghiệp, với cấp trên rồi chầy bửa trong công việc bởi anh ta nghĩ rằng với khả năng của anh ta thì phải làm đến ông này bà kia – anh này lại mắc phải căn bệnh “hoang tưởng chính trị”. Đấy, “hoang tưởng chính trị” cũng có thể hiểu đơn giản như vậy.


    Từ đó ta có thể thấy rằng, trong xã hội ta hiện nay có không ít kẻ đang nuôi trong mình mầm bệnh “hoang tưởng chính trị”, đó là sự nhận thức sai lệch về chính trị, sự ngộ nhận về khả năng cũng như tầm ảnh hưởng của bản thân. Thời gian vừa qua, chúng ta dễ dàng nhận thấy những kẻ như Nguyễn Văn Đài, Chí Đức và nhiều kẻ khác nữa cũng đang mắc phải căn bệnh hoang tưởng chính trị, thậm chí mắc bệnh rất nặng. Không biết các bạn có nhận thấy điều đó không?


    Những kẻ này luôn rêu rao về lòng yêu nước, nhưng các bạn hãy nhìn xem cái cách những kẻ này đang thể hiện ra như thế nào. Chúng đang đánh đồng giữa hai khái niệm “yêu nước” và “bán nước”. Chúng yêu nước nhưng cứ ra rả suốt ngày chửi rủa những gì đã sinh ra chúng, chúng yêu nước nhưng suốt ngày muốn dâng Tổ quốc cho địch theo kiểu của Trần Ích Tắc vậy. Thời gian vừa qua những kẻ này cứ lợi dụng con bài nhân quyền để lôi kéo mấy ông tây vào để cứu cánh, để lấp liếm cho hành vi vi phạm pháp luật của chúng. Thật đúng là “vừa ăn cắp vừa la làng”, “cả vú lấp miệng em”. Các ông ấy vi phạm pháp luật thì phải bị xử lý, con kêu ca cái nỗi gì. Mà nói thật là mấy ông này đều là những người có học tử tế, vậy mà những điều ấy các ông không hiểu thì không biết các ông ăn học mà làm gì, yêu nước thì cũng phải biết thể hiện đúng lúc, đúng chỗ nếu không thì nó sẽ phản tác dụng, các ông đừng yêu nước theo kiểu dâng nước cho giặc như Trần Ích Tắc để lại tiếng xấu muôn đời. Các ông nên nhớ rằng giữa ta và tây hay bất cứ nước nào đi nữa thì cũng đều có sự khác biệt với chúng ta từ phong tục tập quán, văn hóa tín ngưỡng rồi nhiều thứ khác nữa. Vì vậy, họ không thể áp đạt những gì là giá trị của họ lên chúng ta được, nếu những giá trị nào tốt chúng ta tiếp thu. Còn nếu đi ngược với lợi ích dân tộc, Tổ quốc ta thì ta phải bác bỏ. Các ông vi phạm pháp luật mà lại muốn kéo họ vào để bao che cho các ông, điều này có hoang tưởng không?


    Nếu như hoang tưởng là căn bệnh bẩm sinh thì người ta dễ thông cảm, còn “hoang tưởng chính trị” nó xuất phát từ nhận thức sai lầm của các ông thì các ông phải chữa ngay nếu không nó sẽ gây hậu quả khôn lường và người ta sẽ cho rằng các ông ăn phí cơm gạo, học phí sách vở, tiền của./.



Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013





          “Bộ trưởng Vương Đình Huệ từ chối phát biểu trước Quốc hội” là cái tít đựơc giật trong một bài viết cùng tên của tác giả Đào Tuấn được đăng trên Blog của nhà văn Nguyễn Quang Lập.

          Trong bài viết cũng nói rõ một điều: Việc Quốc hội họp để miễn nhiệm chức danh bộ trưởng Bộ Tài chính với “Lý do, theo tờ trình là từ 28.12.2012, Bộ Chính trị đã có quyết định phân công Ủy biên TƯ Đảng, ông Huệ được giữ chức Trưởng ban Kinh tế TƯ.

          Theo Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng, kỳ họp này QH sẽ dành 2 ngày để kiện toàn công tác nhân sự của Chính phủ, một nội dung theo Chủ tịch QH là “Rất quan trọng”. Ngoài việc miễn nhiệm chức vụ Bộ trưởng Bộ Tài chính, QH cũng sẽ xem xét kiện toàn nhân sự cho một số cơ quan khác.” (Bộ trưởng Vương Đình Huệ từ chối phát biểu trước Quốc hội – Đào Tuấn). Như vậy lí do miễn nhiệm được xác nhận là vì ông Huệ đã được Bộ Chính trị phân công giữ cương vị Trưởng ban Kinh tế TƯ. Và phải chăng Quốc hội đang thực hiện cơ chế không để một cá nhân kiêm nhiệm nhiều vị trí cùng một lúc và tạo điều kiện cho bản thân Ông Huệ có điều kiện về thời gian cũng như tập trung trí tuệ cho Ban Kinh tế Trung ương.






          Điểm nhấn của bài viết diễn ra khi tác giả Đào Tuấn trích dẫn nội dung: “Theo chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng, Ủy ban thường vụ Quốc hội có trao đổi với Bộ trưởng Vương Đình Huệ về việc có phát biểu tại hội trường Quốc hội hay không. “Đồng chí Huệ nói không cần phát biểu và sẽ chấp hành các quyết định của Quốc hội”. Câu chuyện chỉ dừng lại đấy nếu tác giả bài viết không chua thêm một câu “Note” với những bình luận xung quanh hai từ “tại sao” đầy thần bí và cũng rất tối nghĩa: “Đừng hỏi tại sao Bộ trưởng Huệ từ chối phát biểu. Bởi nếu không có cái tại sao đó thì kiểu gì Bộ trưởng cũng đăng đàn nói cảm ơn các vị ĐBQH, cử tri và nhân dân đã giúp đỡ ông hoàn thành nhiệm vụ chẳng hạn. Còn giờ, có cái tại sao đó, chẳng nhẽ Bộ trưởng lại đăng đàn để mở đầu bằng câu: Xin cảm ơn họ hàng nội ngoại…”. Kỳ thực những ai mới đọc những dòng này chắc sẽ cùng cảm nhận là người viết đang cố tình ám chỉ, lập lờ một điều gì đó. Dường như tác giả phải là người biết rất rõ con người Bộ trưởng Huệ và những ẩn khúc đằng sau cuộc họp miễn nhiễm chức danh này. Tác giả đã thông qua những câu văn đầy tối nghĩa ấy để chuyển tới độc giả một thông điệp là Bộ trưởng Hụê không phát biểu vì có tâm sự trong lòng, hay nói đúng hơn là ông không phát biểu như một sự kháng cự cuối cùng với quyết định dành cho chính mình. Tâm sự của một con người bất đắc chí chăng?

          Nghĩ lại thì câu chuyện này hết sức bình thường. Lâu nay dù chưa đưa thành Nghị quyết và những văn bản có tính chất pháp quy song Quốc hội – Cơ quan lập pháp và quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước đã không ủng hộ việc một người kiêm nhiệm nhiều chức vụ. Ông Huệ đã được Bộ Chính trị cử sang làm chức vụ Trưởng ban Kinh tế Trung ương theo diện điều động một Uỷ viên Trung ương thì việc ông bị miễn nhiệm chức danh Bộ trưởng Bộ Tài chính là chuyện bình thường bởi hơn ai hết không chỉ Bộ Chính trị, Ban chấp hành TƯ Đảng Cộng sản Việt Nam mà Quốc hội cũng kỳ vọng vào những đổi thay nền kinh tế đất nước xuất phát từ Ban kinh tế nói chung và cá nhân Trưởng ban Vương Đình Huệ. Nên chăng câu chuyện nên được nói đây phải là việc Quốc hội đang tạo điều kiện cho Ông Huệ hoàn thành nhiệm vụ trên cương vị mới.

          Dẫu biết rằng, khi một người chia tay một công việc thì lời phát biểu với những lời cảm tới những cơ quan, cá nhân đã đồng hành mình trong thời gian qua là cần thiết và phù hợp đạo lý. Việc tác giả Đào Tuấn phát hiện được việc Ông Huệ không phát biểu trước Quốc hội sau khi bị miễn nhiệm cũng là một sự tinh ý song đó là vấn đề chỉ dừng laị ở hiện tượng, nói lêm suy nghĩ của cá nhân ông Huệ chứ không quy kết một cái gì mang tính bản chất được.

          Nếu ông Huệ bị miễn nhiệm chức danh Bộ trưởng để về hưu vì lí do tuổi tác và các lí do khác thì câu chuyện đã khác. Khi đó chúng ta có quyền dành cho mình những suy luận mang tính ám chỉ như vậy. Nhưng ông Huệ lại đang giữ một cương vị khác trong Đảng Cộng sản, ông vẫn phải giải trình hàng năm, hàng quý trước Quốc hội về những hoạt động của Ban Kinh tế Trung ương. Cho nên, trong trường hợp này Ông Huệ phát biểu cảm ơn cũng được, không phát biểu cảm ơn cũng hợp lẽ.

Nếu phát biểu cảm ơn như Đào Tuấn nói thì có sớm quá không? 


Phạm Chiến 






         Mấy ngày hôm nay người ta cứ nhắc nhiều đến hai từ xin lỗi. Từ câu chuyện của Ông Vương Đình Huệ không phát biểu trước Quốc hội khi miễn nhiệm chức danh Bộ trưởng Bộ Tài Chính đến câu chuyện Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị xin lỗi dân Làng Cổ Đường Lâm nên có người cũng đặt ra câu hỏi: lãnh đạo các cấp bây giờ cũng nên học cách xin lỗi khi làm sai, thiếu sót trong công tác lãnh đạo và quản lý của mình? và những câu mang tính khẩu hiệu như: "Để lời xin lỗi không “gió bay” (tên nhan đề một bài viết của tác giả Võ Văn Thành- TT đăng trên http://quechoa.vn/2013/05/23/de-loi-xin-loi-khong-gio-bay/ Nhưng nếu dừng lại ở việc cảnh báo giới lãnh đạo hiện nay thì câu chuyện không có gì phải bàn bởi ai cũng hiểu xin lỗi chỉ là sự khởi đầu cho những việc làm tiến bộ tiếp theo, không thể xin lỗi xong thì đâu lại vào đấy.






"Ông Nghị đã 3 lần xin lỗi dân rồi, liệu có thêm lần thứ tư? Dân chẳng mong chờ điều đó, dân chỉ mong ông làm được điều gì đó cho dân thôi" - đó là những dòng được nhà văn Nguyễn  Quang Lập đăng trên  Blog của mình. Cũng  chỉ với lời dẫn ngẵn ngủi ấy thôi, chủ Blog này đã dân đến một bài viết mà trong đó người viết cũng không ngại liệt kê cái hiện trạng mà được chính nhà văn Nguyễn  Quang Lập đề cập.

        Theo tác giả, lần thứ nhất Ông Nghị xin lỗi trên nghị trường (lúc ông còn làm Bộ trưởng Bộ Văn hóa – thông tin) với lời phát biểu: “nhiều sãi không ai đóng cửa chùa” để nói về tình trạng mất mát cổ vật di sản, sau đó ông đã xin lỗi và rút lại lời nói của mình trước Quốc hội." Lẽ ra với sự thẳng thắn và dám rút lại lời mình nói trước Quốc hội thì Ông Nghị đáng được khen với tư cách của một vị đại biểu Quốc hội chứ sao lại đưa ra để chê. Lâu nay, trên Nghị trường Việt Nam không phải là không có nhưng rất ít vị đại biểu Quốc hội dám đăng đàn công khai để nhận những gì thuộc về khiếm khuyết của mình. Thời kỳ ông Nghị làm Bộ trưởng bộ Văn hóa - thông tin vấn nạn mất cắp cổ vật di sản đã khiến vị "Tư lệnh" ngành văn hóa - thông tin có lúc đã chao đảo trước những sức ép của dư luận và chính bản thân Ông Nghị từng bị các đại biểu Quốc hội chất vấn về vấn đề này. Có chăng chúng ta nên hiểu rằng, Ông Nghị đã bức xúc trước vấn nạn này và ông nói về hiện trạng với một câu đầy ẩn ý  về nguyên nhân chủ yếu khiến cổ vật mất mát nhưng bản thân Ông cũng sợ có người không hiểu thì lại cho rằng một đại biểu Quốc hội đang cố tình ám chỉ một điều gì khác hệ trọng hơn. Như vậy lần thứ nhất Ông Nghị đứng ra xin lỗi cũng vì ông ý thức được sai sót của bản thân cũng như trách nhiệm trước dư luận vốn không phải lúc nào cũng đồng nhất.


        Cũng theo tác giả, lần thứ hai, "trong trận lụt kỷ lục ở miền Bắc năm 2008, khi trả lời phỏng vấn qua điện thoại của phóng viên một tờ báo về tình hình chống lũ, ông có lỡ lời về sự ỷ lại của người dân. Ba ngày sau, ông đưa ra lời xin lỗi: “Tôi thật sự lấy làm tiếc và muốn chân thành xin lỗi bạn đọc, xin lỗi mọi người”. Năm 2008 với cơn lũ lịch sử đã khiến cho thủ đô Hà Nội ngập chìm trong biển nước, giá cả sinh hoạt tăng vọt cùng với những khó khăn khác. Đúng vào những lúc cấp bách ấy, dư luận báo chí đã đặt ra những câu hỏi về năng lực quản lý và những bất cập trong quy hoạch để đối phó với những vấn đề mang lại từ chính thiên tai của lãnh đạo và các ban ngành thành phố. Chính  bản thân Ông Nghị cũng đích thân xuống hiện trường và cảnh tượng đập vào mắt ông chính là sự ỷ lại của những công dân Thủ đô vào nhà nước và họ quá bị động khi đối phó với những biến động của tự nhiên. Và đây cũng có thể coi là một nguyên nhân dẫn tới việc khắc phục hậu quả trận lụt lâu hơn dự tính ban đầu. Việc "lỡ lời" và ông công khai xin lỗi đó có thể xem là sự cảm thông với đồng bào Thủ đô trong những lúc khó khăn. Ông không muốn những công dân thủ đô đang gồng gánh những khó khăn thui chột đi ý chí vượt khó, khắc phục khó khăn. Có chăng, chúng ta nên hiểu lời xin lỗi của Ông Bí thư như một sự động viên, sự an ủi và tiếp thêm sức mạnh mà chính bản thân Ông cũng hiểu và nhận lấy về mình sự thua thiệt. Chắc ông cũng không mong sự đồng cảm từ những người hiểu chuyện, với ông việc chống lũ và sinh tồn trong cơn lũ quan trọng hơn hết thảy.

        Và lần này (lần thứ ba), "ông thay mặt cơ quan quản lý các cấp xin lỗi khi chậm giải quyết bức xúc của người dân Đường Lâm liên quan đến vụ việc “xin trả lại Nhà nước di tích quốc gia”. Đúng như lời nhận xét của tác giả: "Chắc rằng việc một chính khách chịu xin lỗi dân là điều đáng hoan nghênh. Đất nước còn bộn bề, không hiếm những chuyện gây bức xúc cho người dân, nhưng lời xin lỗi của người có trách nhiệm thường hiếm thấy." Ông Nghị dám thẳng thắn nhận xin lỗi chính người dân làng cổ Đường Lâm vì không làm tròn trách nhiệm thay cho những lãnh đạo các ban ngành tại Thành phố. Ông cũng hiểu rằng, dư luận đang chờ những đổi thay từ chính quy chế vận hành và cách ứng xử với những bất cập, thiếu sót từ chính những vị lãnh đạo thành phố. Việc những người dân Làng cổ Đường Lâm bức xúc và muốn trả lại nhà nước di tích quốc gia thì công bằng mà nói có lỗi rất lớn từ chính công tác quản lý nhà nước đối với khu di tích này mà trách nhiệm trước hết và chủ yếu để xảy ra việc này trước hết và hàng đầu là từ chính những người đứng đầu các ban ngành liên quan thuộc thành phố nhưng Ông Nghị nhận lỗi vì ông cũng thấy mình có những thiếu sót trong việc giám sát, kiểm tra dù rằng công việc hàng ngày ông phải tiếp xúc và giải quyết không phải là ít.

        Và đúng như tác giả bài viết đề cập: "Giữa cái nóng gay gắt mùa hè ở thủ đô, lời xin lỗi của bí thư Thành ủy với người dân Đường Lâm là cần thiết và có người còn ví đó như “làn gió mát”, nhưng điều quan trọng hơn với người dân nơi đây không dừng lại ở lời xin lỗi". Lời xin lỗi nếu chỉ dừng lại  những lời nói suông thì vô tình văn hóa xin lỗi trở thành cái bệnh hình thức, thành "cứu cánh" cho những ai cứ sai thì cứ lên xin lỗi để qua chuyện. Điều mà công chúng và dư luận đợi chờ là những đổi thay mang tính bước ngoặt, căn bản từ chính những chủ nhân lời xin lỗi ấy. Và trong vấn đề này ông Nghị đã thực hiện sự nêu gương ấy. Ông Nghị đã thu xếp công việc và cất công lên tận Làng cổ Đường Lâm để mắt thấy tai nghe về những bức xúc của người dân và ông cũng không quên đưa ra cho những người dân làng cổ này câu trả lời xác đáng. Câu trả lời ấy không dừng lại ở những lời xin lỗi vô thưởng, vô phạt mà với cương vị một người đứng đầu thành phố Ông Nghị đã hứa đầu tư 500 tỷ đồng vào trùng tu các hạng mục tại đây trong một buổi họp với UBND Thị xã Sơn Tây. Và chắc rằng, giữa cái nóng của những ngày đầu hè những người dân làng cổ Đường Lâm cũng thấy vơi đi phần nào cái nóng nực do thời tiết đưa lại.

       Để thay cho lời kết bài viết này, tôi đồng ý với những quan điểm mà Võ Văn Thành- TT đưa ra cuối bài viết: "Có những đổi mới trong đời sống chính trị đất nước sẽ đến từ quy định của cơ quan có thẩm quyền, ví dụ như việc lấy phiếu tín nhiệm của Quốc hội, ví dụ như văn hóa từ chức mà Bộ Nội vụ đang nghiên cứu xây dựng…, nhưng văn hóa xin lỗi thì chắc là không cần văn bản nào quy định, chỉ cần một thái độ trách nhiệm với những bức xúc của dân."


Nên chăng những vị lãnh đạo bây giờ cũng nên học Bí thư Nghị ở thái độ thẳng thắn ấy?

   

Phạm Chiến

Nguồn: vietnamngayve.blogspot.com


Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Thế thôi



   Chúng ta đang trong quá trình đô thị hoá vì vậy quá trình xây dựng cơ sở hạ tầng đang diễn ra với tốc độ chóng mặt. Tuy nhiên khi mà tất cả đều hô hào phải “học tập theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh” thì việc xây dựng của chúng ta lại bộc lộ quá nhiều lãng phí. Vì vậy, một là chúng ta nên chấm dứt việc đó hai là hãy thôi không lên hô hào nữa, bởi hô mà không làm được nhục lắm. Đừng có mang Bác ra để mà che đậy cho những sai sót, khuyết điểm mà tự bản thân chúng ta không sửa chữa được. Bởi vì khi tổng kết chương trình thì thấy toàn kết quả tốt nhưng thực tế thì có như vậy đâu, hãy để cho Người yên giấc đừng mang Bác ra làm bình phong lấp liếm dư luận

Tôi thấy đơn giản thế này: tuyến đường sắt trên cao là công trình trọng điểm có ý nghĩa vô cùng quan trọng.Mặc dù trong thời gian xây dựng nó sẽ ảnh hưởng đến xung quanh và đi lại của người dân bởi việc chiếm giữ lòng đường phố do những hàng rào tôn gây ra, nhưng vì đảm bảo an toàn thì sự tồn tại của nó là cần thiết. Giá trị của nó là không đáng kể so với tổng số vốn của công trình nhưng cũng là rất lớn. Nếu dừng lại ở đây thì câu chuyện không có gì để bàn, điều đáng bàn là sau một thời gian tồn tại thì số tôn này được tạm dỡ đi khi đổ xong các cột trụ nhằm tạo điều kiện cho người đi lại. Nay dự án chắc là chuyển sang giai đoạn tiếp theo, các nhà thầu lại tiếp tục đặt các hàng rào tôn, nhưng những tôn đó là mới hoàn toàn, bộ khung dựng cũng vậy. Tôi băn khoăn tự hỏi vậy số tôn cũ đâu, số khung cũ nữa đâu (có thể là nó có sự hao hụt, thủng, cong… nhưng không phải tất cả)? phải chăng là đem đi bán sắt vụn, còn số mới chi thì kệ. Tôi tính nếu số tôn và khung đó được sử dụng lại thì sẽ giảm chi phí được bao nhiêu? Chắc cũng đến mấy trăm triệu chứ? Làm như vậy thì ai được lợi? nhân dân có được gì không?hì!

Rồi việc xây dựng các con đường trong nội đô, nhất là đợt kỷ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội, rất nhiều con đường được đổ bê tông mới, nhưng quan trọng là hiệu quả của nó như thế nào? Dùng được bao lâu thì xuống cấp. Rồi việc người làm đường thì cứ làm, người làm cống làm thì cứ làm, và còn cáp viên thông nữa chứ, mạnh ai người đấy làm, không có sự thống nhất với nhau. Vậy sự chỉ đạo của bên trên ở đâu? Thế mới dẫn đến việc có những tuyến phố còn đường đang đẹp tự nhiên lấy lý do kỷ niệm thế là đem xe tới phá đường, phá xong để đấy đến lúc hỏi ra là kinh phí chưa rót xuống, đang chờ. Với kiểu làm ăn này thì chỉ khổ dân thôi, còn được lợi thì ai chắc không phải bàn nữa. Nhưng điều lạ là điều này rất công khai, có nhiều ý kiến nhưng chả thấy có ai bị khiển trách, kỷ luật gì, rồi đâu lại vào đấy.

Đấy chỉ là một vài ví dụ tôi và mọi người đều nhìn thấy còn những chỗ không nhìn thấy thì không hiểu sẽ như thế nào? Vì vậy, hơn lúc nào hết cần một hồi chuông để cảnh tỉnh lại ý thức của tất cả mọi người. Hãy làm việc có trách nhiệm với cộng đồng với dân tộc và với chính bản thân mình.


Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm