Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

 ** Alice **


Uỷ ban Bảo vệ Ký giả quốc tế, ngày 14/2/2013, đã công bố cái gọi là “phúc trình thường niên về tình hình tự do báo chí toàn cầu”, trong đó cho rằng Việt Nam đang nằm trong top 5 quốc gia cầm tù nhiều ký giả nhất thế giới. Đánh giá này thiếu thực tế, không đúng với tình hình báo chí Việt Nam, nếu không muốn nói là đã xuyên tạc trắng trợn về tự do báo chí tại Việt Nam.

Thành lập năm 1981, Tổ chức "Ủy ban bảo vệ ký giả" (tên tiếng Anh là Committee to Protect Journalists - viết tắt là CPJ) có trụ sở ở New York, Mỹ. Hiện nay, Ban điều hành của CPJ, gồm 35 thành viên do Paul E.Steiger giữ cương vị Chủ tịch, Joel Simon đảm nhận chức vụ Giám đốc điều hành.

Ban đầu khi thành lập, CPJ đề ra tôn chỉ, mục tiêu "thúc đẩy tự do ngôn luận trên toàn thế giới thông qua hoạt động bảo vệ quyền đưa tin và nền tự do báo chí trên cơ sở tôn trọng sự thật khách quan v.v...".

Với mục tiêu, tôn chỉ đẹp như vậy, ai cũng có quyền kỳ vọng vào sự hướng thiện của nó, nhưng gần đây dư luận liên tiếp cáo buộc CPJ đã bị lũng đoạn nhằm phục vụ mưu đồ chính trị riêng. Mới đây, CPJ lại xuyên tạc Việt Nam "tấn công, đàn áp báo giới hoặc ngăn chặn mọi trang web, blog và những tài liệu trên mạng Internet...". Hơn thế nữa, CPJ còn đưa nhiều luận điệu xuyên tạc về tình hình tự do báo chí, đặc biệt là hoạt động quản lý Internet, blog ở Việt Nam. Đó là những luận điệu vô căn cư, bởi những lý lẽ mà ủy ban này đưa ra không thuyết phục và không đúng với tình hình chính trị, kinh tế, văn hóa và phong tục tập quán của Việt Nam.

Trong cái gọi là “phúc trình thường niên về tình hình tự do báo chí toàn cầu”, Uỷ ban Bảo vệ Ký giả quốc tế cho rằng đã có một số Blogger và công dân mạng Việt Nam hiện bị cầm tù vì đã đưa lên mạng những phát biểu ôn hòa các ý kiến của họ.       Nhưng chưa cần dẫn những minh chứng cho thấy Uỷ ban Bảo vệ Ký giả quốc tế thiếu thông tin thực tế về tình hình báo chí tại Việt Nam mà ngay trong tựa đề “Những blogger và công dân mạng bị giam cầm sau chấn song nhà tù” của cái gọi là “phúc trình”, Uỷ ban Bảo vệ Ký giả quốc tế đã cho thấy sự “lập lờ đánh lận con đen” của họ, khi đánh đồng các nhà báo chính danh, lấy hoạt động báo chí làm nghề nghiệp xã hội với các blogger lợi dụng internet để thực hiện các hành vi vi phạm điều 88 của Bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Thứ nhất, ở Việt Nam, nhà báo hành nghề được Bộ Thông tin và Truyền thông cấp thẻ hành nghề, còn blogger viết ý kiến cá nhân, họ không phải là nhà báo. Các nhà báo chính danh được đào tạo chuyên môn, tự hào được hoạt động vì sự phát triển của báo chí Việt Nam, và còn góp phần không nhỏ trong sự phát triển của đất nước. Còn các blogger, là những người chuyên viết nhật ký mạng, tác phẩm của họ là các bài viết đăng trên các trang thông tin điện tử, họ không mang trách nhiệm xã hội. Như vậy, ngay trong tựa đề của cái gọi là “phúc trình”, Uỷ ban Bảo vệ Ký giả quốc tế đã cố tình đánh tráo khái niệm để bôi nhọ tình hình thực tế báo chí Việt Nam.

Thứ hai, ở Việt Nam không có nhà báo nào bị bỏ tù chỉ vì họ hành nghề báo chí như CPJ cáo buộc. Những blogger bị phạt tù là vì họ vi phạm pháp luật Việt Nam, đã được tòa án các cấp xét xử một cách công khai, theo tinh thần thượng tôn Hiến pháp và pháp luật. Khi tòa án xét xử, họ đều có luật sư bào chữa nhưng với những chứng cứ phạm tội rõ ràng, họ phải cúi đầu nhận tội. Luật sư bào chữa của họ cũng phải thừa nhận phiên tòa xét xử đúng người đúng tội. Việt Nam không thể bỏ tù bất kỳ ai một cách vô cớ và không bỏ tù ai chỉ vì họ “nói lên những gì nhà nước không thích”, như CPJ nhận xét.

Ở Việt Nam, báo chí đã trở thành diễn đàn ngôn luận của các tổ chức chính trị xã hội, nhân dân, là công cụ quan trọng bảo vệ lợi ích của xã hội, các quyền tự do của cá nhân. Mọi người đều có quyền đề đạt nguyện vọng, phát biểu và đóng góp ý kiến trên tất cả các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có báo chí. Tính đến nay, Việt Nam đã có 702 cơ quan báo chí, trong đó có 634 cơ quan báo in với 813 ấn phẩm; 70 đài phát thanh truyền hình trung ương và địa phương, hơn 200 báo điện tử và hệ thống báo chí trên mạng Internet. Hội nhà báo Việt Nam tổ chức nghề nghiệp quản lý hơn 19 nghìn hội viên, trong đó có gần 17 nghìn nhà báo đã được cấp thẻ hành nghề đang làm việc tại hàng trăm cơ quan báo chí từ trung ương đến địa phương, luôn khuyến khích mọi nhà báo hoạt động tự do, sáng tạo trong khuôn khổ pháp luật.

Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Vì vậy, nhà báo trước hết là công dân Việt Nam đều phải trách nhiệm trước pháp luật về những thông tin trong tác phẩm báo chí của mình, nếu vi phạm thì đều bị xử lý. Đối với các blogger, họ không phải là nhà báo mà lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để phát tán những bài viết có nội dung bôi nhọ Đảng, xâm hại đến lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân thì tùy vào tính chất, mức độ và hậu quả xảy ra để xử lý theo đúng pháp luật.

Thực tế ở Việt Nam không có chuyện "tấn công, đàn áp báo giới và quan trọng hơn nữa là Việt Nam không ngăn chặn mọi trang web, blog và những tài liệu trên mạng..." mà CPJ đã trót nói ra. Đó là sự thật! Yêu cầu CPJ hãy trở  về với tôn chỉ, mục tiêu ban đầu./.


1 nhận xét:

  1. Người tử tế05:55 13 tháng 10, 2015

    Không có gì là không thể nhưng đúng là không thể tin được những tổ chức này lập ra nhằm vào những nước như Việt Nam. Xin hỏi Việt Nam đang nằm trong top 5 quốc gia cầm tù nhiều ký giả nhất thế giới đã được thẩm định chưa? chỉ dùng vài ba cuộc khảo sát sau đó chụp mũ cho một quốc gia là không có tự do báo chí. Đây là cách làm của các nước tiến bộ sao?

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm