Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

 ---CÂY SUNG DÂU ---


KỲ II - RSF VÀ NHỮNG BÊ BỐI LỊCH SỬ


Dù tự khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính mà chỉ chăm chăm tiếp tay một số blogger và nhà báo giả danh để hoạt động chống phá. Những hành động thực tế của tổ chức không đem lại uy tín và hình ảnh tử tế cho RSF, mà RSF càng làm trò, càng cao ngạo và trơ tráo phê phán vấn đề tự do báo chí ở nước này hay nước khác, thì chỉ càng làm cho hình ảnh của nó thêm hoen ố.


Ðiểm lại các vụ bê bối của RSF do báo chí phương Tây phanh phui, nhiều người không khỏi giật mình khi biết RSF nhận tiền của nhiều tổ chức, cá nhân để thực hiện các chiến dịch tuyên truyền chống phá các quốc gia theo "hợp đồng" đã được thỏa thuận trước.


RSF bị tố cáo nhận hàng trăm nghìn USD từ các tổ chức phản động lưu vong người gốc Cuba như "Trung tâm vì Cuba tự do", tổ chức "Ðoàn kết Cuba" và một số tổ chức đối lập tại Venezuela để tiến hành các chiến dịch truyền thông  chống Nhà nước Cuba và Chính phủ của Tổng thống Hugo Chavez trong cuộc khủng hoảng chính trị ở Venezuela tháng 4-2002.


Không dừng lại ở đó, RSF còn nhận tiền từ các tổ chức, cá nhân để tham gia các hoạt động lật đổ Tổng thống Haiti, J.B. Aristide trong cuộc khủng hoảng chính trị ở nước này năm 2004. Cụ thể, RSF đã "dụng công" viết và đưa nhiều bài vở tuyên truyền cáo buộc Tổng thống J.B. Aristide là "hắc tinh của tự do báo chí", để gây áp lực từ bên ngoài nhằm lật đổ Tổng thống J.B.Aristide.


Những nhà phê bình cáo buộc tổ chức Phóng viên không biên giới đã tường trình về việc phân biệt đối xử nhà báo một cách có chọn lọc trước. Việc chọn lọc các nước mang định hướng của sự chọn lọc từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, bỏ qua tất cả các tường trình về những hoạt động chống lại nhà báo trong những nước đồng minh của Hoa Kỳ hay chính trong Hoa Kỳ.


Cũng theo Wikipedia, RSF "đã im lặng nhiều năm trong vụ người quay phim của Al Jazeera, Sami Al-Haj, bị bắt cóc tại Pakistan  lúc đang trên đường công tác đến Afghanistan, bị tra tấn và ngày 13-6-2002 bị dẫn về Guantánamo... Việc 16 nhà báo bị giết chết trong lần NATO không kích đài truyền hình Nam Tư cũng không được nhắc đến trong bất cứ một bản tường trình hằng năm nào của RSF"...


Tổ chức cũng hoàn toàn không nói gì về vụ của nhà báo người da đen Mumia Abu-Jamal.


Mới đây RSF đã công bố "Chỉ số tự do báo chí 2013" và cũng không lấy làm lạ khi Việt Nam vẫn thuộc Top 10 nước đứng cuối bảng. Câu hỏi đặt ra là tổ chức này dựa trên cơ sở nào để "chấm điểm" mức độ tự do về quyền tự do báo chí tại các quốc gia, và liệu cơ sở ấy có thật sự khách quan, đáng tin cậy? Và sự thật về Tự do báo chí ở Việt Nam có như những gì họ đã công bố? Hẹn độc giả ở kỳ III!


5 nhận xét:

  1. RSF thật nhảm nhí. Tổ chức này tự lập ra một bảng xếp hạng tự do báo chí trong khi không có tiêu chí cụ thể nào cũng như không công bố cơ sở để xếp hạng. Bảng xếp hạng này gần như không có giá trị vì họ chỉ công bố số thứ tự mà không công bố số liệu j cả. Tổ chức này thật bất công và nhảm nhí

    Trả lờiXóa
  2. Nước Mỹ có tự do báo chí không? Tôi thấy người lập ra trang wikileak công bố sự thật của nước Mỹ mà sao lại bị Mỹ bắt giam

    Trả lờiXóa
  3. Tôi nghĩ là không. vì người lập ra trang wikileak công bố sự thật của nước Mỹ. Đấy là sự thật khiến người Mĩ xấu hổ

    Trả lờiXóa
  4. Bọn nó chỉ giỏi nói thôi. Cứ kêu ca Việt Nam không có tự do báo chí trong khi mình thì ....

    Trả lờiXóa
  5. Đúng là một trò lố bịch. Bọn RSF công bố bảng xếp hạng này chả có căn cứ j cả mà cứ to mồm kêu như thật..,

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm