Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013


 *Alice*


Đôi lời về bài viết “Họ định chơi ác dân”  trên blog PVĐ

Đọc bài viết “Quân đội không thể và không nên trung lập – Lịch sử đã cảnh báo” của tạp chí Cộng sản 1-3-2013 tôi thấy thật chí lý. Quân đội nhân dân Việt Nam là một quân đội kiểu mới do Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức, lãnh đạo, giáo dục và rèn luyện, mang bản chất cách mạng của giai cấp công nhân đồng thời có tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc, là lực lượng chính trị - lực lượng chiến đấu trung thành và tin cậy của Đảng, của Tổ quốc XHCN và nhân dân.

Lịch sử đã chứng minh, một khi quân đội trở thành lực lượng vũ trang trung lập sẽ dẫn đến khủng hoảng. Đó là bài học sâu sắc mà Liên bang Xô Viết đã để lại cho chúng ta. Vào những thập niên cuối thế kỷ XX, những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội Liên Xô đã rời bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của chủ nghĩa Mác - Lê-nin, nhất là xóa bỏ cơ chế lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với quân đội, làm cho quân đội bị “phi chính trị hóa” và bị vô hiệu hóa. Đó là nguyên nhân rất quan trọng dẫn tới sự sụp đổ và tan rã của Liên bang Xô-viết vào cuối năm 1991. Mặc dù lúc đó Quân đội Liên Xô còn 3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại, vượt xa các nước cả về lực lượng chiến đấu thông thường và lực lượng hạt nhân chiến lược, nhưng do bị tha hóa, biến chất về chính trị nên mất sức chiến đấu, không thể bảo vệ được Tổ quốc XHCN.

Còn thực tế “phi chính trị hóa quân đội” ở các nước tư bản như thế nào? Trong cuốn “Đảng phái và chính trị ở Hoa Kỳ”, nhà nghiên cứu chính trị Mỹ Clinton Rossiter đã phân tích sâu sắc sự chia rẽ, tranh giành quyền lực dẫn đến những xung đột chính trị giữa Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa, coi đó là một đặc trưng của chính trường Mỹ. Dấu ấn trong bốn năm đầu của Tổng thống B.Ô-ba-ma chính là những đối đầu giữa hai đảng ở quốc hội hơn là những đạo luật và quyết sách được thông qua. Hai năm cuối trong nhiệm kỳ đầu của B.Ô-ba-ma, chính quyền gần như tê liệt bởi đảng Cộng hòa nắm đa số ở Hạ viện đã phủ quyết hầu hết các quyết sách của Tổng thống. Trong bối cảnh đó, nhiều tướng lĩnh và chính khách đã kêu gọi “quân đội đứng ngoài chính trị”, nhưng trong thực tế cả hai đảng đều ra sức tranh giành sự ủng hộ về chính trị của quân đội.

Ở Thái Lan, mặc dù nhiều lần các chính khách yêu cầu “quân đội đứng ngoài chính trị”, có lúc cả Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cam kết “quân đội không can dự vào chính trường”, thậm chí Hiến pháp năm 1997 của Thái Lan tuyên bố loại quân đội khỏi chính trị, nhưng trong thực tế không có điều đó. Ngày 19-9-2006, tướng Sonthi cùng một số tướng lĩnh quân đội làm đảo chính lật đổ chính phủ của Thủ tướng Thaksin. Trong 5 năm (2006-2011), các cuộc biểu tình, xung đột của các phe “Áo vàng” (PAD) và “Áo đỏ” (UDD) làm cho Thái Lan lâm vào khủng hoảng chính trị, bốn lần thay đổi chính phủ; quân đội đã tham gia trấn áp những người biểu tình ủng hộ Thaksin. Trong bầu cử tháng 7-2011, tướng Prayut Chanocha - Tổng Tham mưu trưởng liên quân tuyên bố quân đội không can thiệp vào chính trị, song lại hậu thuẫn đắc lực cho Đảng Dân chủ của cựu Thủ tướng Abhisit.

Đối với sự kiện Thiên An Môn ở Trung Quốc, thiết nghĩ Đảng Cộng sản Trung Quốc hành động như vậy vì họ đã không còn sự lựa chọn nào khác để có thể bảo vệ chế độ. Chính các thế lực thù địch chủ nghĩa xã hội đã thưc hiện “Diến biến hòa bình” làm cho lớp thanh niên, sinh viên Trung Quốc ngộ nhận về bản chất của Đảng Cộng sản. Đó có thể coi là một vết nhơ trong lịch sử Trung Hoa…

Ở Việt Nam, từ ngày được thành lập, quân đội ta luôn được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Quân đội ta luôn trung thành với Đảng, phục vụ nhân dân. Lý tưởng chiến đấu của quân đội ta là vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân. Đó là lý tưởng chính trị - đạo đức không chỉ mang tính cách mạng và khoa học, mà còn thấm đượm tính nhân văn sâu sắc; không chỉ phản ánh sự vận động, phát triển đúng quy luật của xã hội Việt Nam đương đại, mà còn phản ánh khát vọng thiêng liêng tự giải phóng, giành quyền Độc lập - Tự do - Hạnh phúc và vươn lên làm chủ của các thế hệ người Việt Nam xuyên suốt hành trình lịch sử dân tộc. Lý tưởng chiến đấu đó thể hiện tình cảm sâu nặng và trách nhiệm chính trị - đạo đức cao của quân đội đối với Đảng, với Tổ quốc xã hội chủ nghĩa và nhân dân.

Vậy nên thưa ông PVĐ, là do ông không hiểu hay cố tình cơ hội, xuyên tạc tình hình, “chọc gậy bánh xe” mà nói rằng “họ định chơi ác dân”?


2 nhận xét:

  1. từ xưa đến nay, quân đội nhân dân Việt Nam và Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn luôn gắn kết với nhau thành một khối, không bao giờ tách biệt , như bài viết đã nói, điều đó đã được lịch sử chứng minh và trong tương lai, điều đó sẽ tiếp tục được chứng minh, không thể có luận điệu nào phủ nhận được điều đó

    Trả lờiXóa
  2. Người tử tế16:28 25 tháng 8, 2015

    Câu hỏi của tác giả khá hay, chơi ác ở đây ta cũng nên hiểu đó là các luận điệu xuyên tạc, ý kiến phá đám kiểu ném đá hội nghị hay lợi dụng sự ửng hộ của các thế lực thù địch để tiến hành các hoạt động chống phá ta. Mà hiện nay nổi lên đó là bọn Rận chủ được hậu thuẫn từ bàn tay tư bản nhơ nhớp ấy.

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm