Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Cây Sung Dâu

Mới đây, ngày 31-1-2013 tổ chức quốc tế Human Rights Watch (HRW), hay còn gọi là tổ chức “Theo Dõi Nhân Quyền ” có trụ sở ở New York  đã công bố bản phúc trình về tình hình Nhân Quyền trên thế giới dài 660 trang, trong  đó phần báo cáo về Việt Nam được “ưu ái” góp mặt 8 trang. Trong đó, đưa ra một số đánh giá thiếu khách quan về tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Vậy tổ chức “Theo Dõi Nhân Quyền” là gì, tại sao họ lại có hành xử thiếu thiện chí như vậy và tổ chức này dựa trên cơ sở nào để "chấm điểm" mức độ tự do về quyền chính trị và dân sự tại các quốc gia, liệu cơ sở ấy có thật sự khách quan, đáng tin cậy?

1


Khi sự đánh giá không còn là khách quan


Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền được thành lập năm 1978 dưới tên Helsinki Watch. Tổ chức này tự mang cho mình sứ mệnh cao cả là: “điều tra và tường thuật về những hành động họ cho là vi phạm nhân quyền, ngăn cản tham nhũng, ngăn cản phân biệt đối xử về giới tính hay về giai cấp xã hội trong chính phủ và chống lạm dụng quyền lực nhà nước,ủng hộ hòa bình, …”.

Với nguồn tài trợ chính là từ Bắc Mỹ và Tây Âu nên cũng không khó nhận ra rằng những ý kiến của họ cũng có không ít tư tưởng chủ quan. Mặc dù họ vẫn luôn khẳng định tổ chức “là một tổ chức độc lập, phi chính phủ, chỉ nhận đóng góp từ tư nhân, không nhận bất cứ đóng góp của chính phủ nào, trực tiếp hay gián tiếp”.

Để thực hiện sứ mệnh của mình, hằng năm HRW  đều công bố các văn bản gọi là phúc trình về tự do trên thế giới, báo cáo thường niên về tự do báo chí,tự do in-tơ-nét. Đặc biệt, các văn bản này chỉ tập trung vào một số nước như CHDCND Triều Tiên, Lào, Trung Quốc, Việt Nam, Cu-ba,… hoặc các quốc gia vốn đang nằm trong “tầm ngắm” của một số thế lực thiếu thiện chí ở phương Tây. Các thế lực này luôn lợi dụng các vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền, tôn giáo để chống phá hoặc làm mất uy tín của các chính phủ mà họ “không ưa” trước cộng đồng thế giới.

Tuy sứ mệnh mà Tổ chức này đặt ra là vô cùng cao cả, nhưng xung quanh hoạt động của họ lạ luôn luôn có những chỉ trích  và sự phản đối mãnh liệt. Vậy đó là những sai lầm gì của họ?

Thứ nhất, họ nghiên cứu rất “cẩu thả” nếu không muốn nói là “lười nhác” trước khi đưa ra những thông tin đánh giá, những báo cáo về một vấn đề. Họ bảo rằng: “Nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do hội họp trong ôn hòa…”.  Đó là một kết luận quá ư sai lầm, không rõ là do những thông tin họ nhận được là sai lệch, hay do cái thiển cận mà họ nhìn không ra. Trong lĩnh vực in-tơ-nét và báo chí, mọi người đều biết việc Nhà nước Việt Nam đã quan tâm, tạo điều kiện để phát triển in-tơ-nét và báo chí như thế nào, chỉ có HRW là không biết mà thôi. Sự thật tự do báo chí ở Việt Nam đã chứng minh, phản bác những kết luận sai trái của họ, tôi xin trích dẫn số liệu sau: Theo thống kê của tổ chức Liên minh Viễn thông quốc tế (ITU) năm 2010, Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ người dân sử dụng in-tơ-nét cao nhất trong khu vực Ðông - Nam Á, chiếm 31,06% dân số, chỉ đứng sau ba nước là Xin-ga-po (70%), Ma-lai-xi-a (55,3%), Bru-nây (50%);... đồng thời vượt khá xa tỷ lệ trung bình của khu vực Ðông - Nam Á (17,86%), khu vực châu Á (17,27%) và thế giới (21,88%). Nhân đây, cần nhắc lại rằng, sự thật về tình hình báo chí ở Việt Nam là trái ngược hẳn với những gì họ vu cáo. Thật vậy, tính đến tháng 3-2012, ở Việt Nam có gần 17 nghìn nhà báo, hơn 19 nghìn hội viên nhà báo, hàng nghìn phóng viên hoạt động ở 786 cơ quan báo in, với 1.016 ấn phẩm, 67 đài phát thanh, truyền hình Trung ương và cấp tỉnh, 47 đơn vị hoạt động truyền hình cáp, chín đơn vị truyền dẫn tín hiệu truyền hình cáp... Các con số nêu ra trên đây dù chưa được đầy đủ nhưng là một minh chứng cho nhiều sắc màu về tự do truyền thông"

Thứ hai, rất nhiều báo cáo của tổ chức là sai sự thật và thiên vị, chỉ trích báo cáo lệch hoàn toàn và lợi dụng ý thức hệ. Tổ chức này đã hoàn toàn thiên vị chỉ sử dụng thông tin chống lại nhiều nước, đặc biệt là các nước trái ý thức hệ Tư bản, các nước theo chủ nghĩa xã hội và đạo Hồi, trong đó có Liên XôLiên bang NgaTrung QuốcViệt NamSri Lanka,Ethiopian v.v. và tâng bốc Hoa Kỳ. Ðây không phải lần đầu HRW dựng chuyện và nhận xét nhảm nhí về việc thực thi quyền tự do chính trị và dân sự ở Việt Nam. Và không chỉ có thế, nhiều năm qua, HRW còn mở một số chiến dịch cổ súy cho cái gọi là "tự do ngôn luận", "tự do báo chí", rồi kích động, hậu thuẫn cho một số kẻ cơ hội, phần tử vi phạm pháp luật ở Việt Nam. Rồi mỗi khi cơ quan tư pháp của Việt Nam tiến hành điều tra, bắt giam, xét xử một số công dân vi phạm pháp luật là HRW vội vàng vận động một số chính khách phương Tây vu cáo Việt Nam đàn áp "nhà đấu tranh dân chủ", "người bất đồng chính kiến", và... đòi "trả tự do ngay lập tức"! Xâu chuỗi các hành động, việc làm của HRW trong nhiều năm qua, có thể nhận diện ý đồ thâm độc của tổ chức này đối với Việt Nam là vừa vu khống Ðảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam, vừa tiếp tay cho các thế lực thù địch và một số người có hành vi vi phạm pháp luật để HRW dựa vào đó thực hiện âm mưu của mình.

Như vậy có thể nói sự quan tâm của HRW đối với Việt Nam không phải nhằm khuyến khích tự do, dân chủ, nhân quyền. Qua những gì HRW thể hiện, tổ chức này chỉ chuyên tâm cổ súy các hoạt động gây bất ổn định chính trị - xã hội ở Việt Nam mà thôi.

2 nhận xét:

  1. Mắt đau thì làm sao nhìn được

    Trả lờiXóa
  2. Tổ chức của MỸ là chủ yếu nhắm vào những nước Mỹ cho rằng cần phải có một chính sách đối đãi một cách hợp lý. Mỹ luôn muốn gây tác động đến VIệt Nam

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm