Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

  Mrs. Nguyễn

Mùa xuân là mùa trăm hoa đua nở, trong dịp tết đến xuân về người ta thường tổ chức các hoạt động trồng cây, trồng rừng. Chúng ta chắc hẳn ai cũng biết cây rừng có vai trò lớn như thế nào trong cuộc sống của con người.


Sinh thời, Bác Hồ đã từng coi rừng là vàng, nếu biết bảo vệ, xây dựng thì rừng rất quý. Suy ngẫm về rừng là vàng, chúng ta thấy có nhiều điều lý thú. Trong nhận thức của con người, vàng là tên của một kim loại quý thường làm đồ trang sức; khi nói tới rừng là vùng đất có nhiều cây cối mọc từ lâu đời, tại sao Bác Hồ lại gọi rừng là vàng?


Căn cứ vào luật âm-dương-ngũ hành thì rừng là mộc, vàng là kim; ở đây có hàm ý như: Kim-mộc-thủy-hỏa-thổ. Có thể Bác Hồ đã dựa vào quy luật tự nhiên mà ví rừng là vàng. Theo ý nghĩa của từ ngữ rừng là vàng, chỉ mới nêu giá trị quý như nhau, chưa nói được bản chất và nguyên nhân của quan hệ biện chứng giữa rừng và vàng. Bác Hồ nói: Rừng là vàng hàm ý nêu quan hệ bản chất bên trong của nó. Đó là nguyên nhân và kết quả, là mối quan hệ biện chứng giữa rừng-đất nước, có rừng mới giữ được đất, nước, ngược lại có đất-nước thì mới có rừng, nếu mất rừng thì đất-nước cũng không còn, do đó kim loại quý (vàng) trong đất-nước cũng mất theo.


Ý nghĩa của lời Bác Hồ dạy: "Nếu mình biết bảo vệ, xây dựng thì rừng rất quý". Qua phân tích cho chúng ta thấy: Bác Hồ đặt vấn đề một cách rất biện chứng giữa hiện tại và tương lai, giữa nguyên nhân và kết quả. Điều đó được thể hiện trong hai vấn đề lớn: Bác khẳng định rừng là vàng, nếu mình biết bảo vệ thì rừng là vàng, nếu không biết bảo vệ để mất rừng hoặc rừng bị tàn phá thì cũng như mất vàng, mất của quý của Nhà nước, của nhân dân.


Thực hiện lời Bác dạy về việc bảo vệ rừng, thiết nghĩ, trước hết chúng ta phải xây dựng hoàn chỉnh văn bản quy định hành lang pháp lý về bảo vệ rừng; phải có lực lượng chuyên trách làm công tác bảo vệ rừng và phải có sự tham gia của toàn dân về giữ gìn, chống lại sự phá hoại rừng… Cách đặt vấn đề của Bác Hồ "nếu chúng ta biết bảo vệ" bao hàm hai nghĩa: Một là rừng đã có hiện tại và quý như vàng, ta cần phải bảo vệ. Hai là rừng rất quý, nếu ta biết xây dựng. Bác không dùng cụm từ "trồng rừng" mà lại dùng cụm từ "xây dựng". Cụm từ "xây dựng" có ý nghĩa là thái độ (nhận thức, ý thức) của toàn dân; thứ hai là hành động (việc làm, gây dựng nên) của mỗi người, mỗi thôn, bản, xã. Thứ ba là có giá trị (kết quả) làm cho "Nước ta phong cảnh sẽ ngày càng tươi đẹp hơn, môi trường, khí hậu điều hòa hơn, lâm sản đầy đủ hơn".

"Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người". Quan niệm này của Bác là rất khoa học, trồng cây như trồng người, phải có sự kiên trì, bền bỉ với mục đích, ý nghĩa sâu xa của nó. Từ đó, Bác dạy: "Mùa xuân là Tết trồng cây, làm cho đất nước càng ngày càng Xuân". Trồng cây để gây rừng, bảo vệ rừng cây là bảo vệ môi trường, lá phổi xanh cho sự sống của con người. Đó là hành động đúng đắn nhất trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ dân tộc mãi mãi trường tồn và phát triển. (Nguyễn Công Hưởng)




Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

CÂY SUNG DÂU



Mỗi năm, Trung Quốc đầu tư vài tỷ USD vào khu vực Đông Nam Á để tăng cường ảnh hưởng và thúc đẩy các lợi ích chiến lược tại khu vực này. Nỗ lực của Trung Quốc với những đầu tư cho khu vực nhằm đạt được các thỏa thuận thương mại, gia tăng đầu tư và che phủ khu vực với các khoản viện trợ phát triển đã không thành công. Trung Quốc hy vọng rằng những đầu tư cho khu vực sẽ chuyển thành ảnh hưởng theo hai cách: thúc đẩy hợp tác và thiện cảm nội bộ trong từng nước cũng như giúp đạt được các kết quả thuận lợi cho Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông.

 


                                                                                                                       (Ảnh minh họa)

Tuy nhiên, bằng việc sử dụng các khoản viện trợ phát triển để vụ lợi cho riêng mình một cách khá lộ liễu, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã thất bại trong việc tạo ra thiện chí thực sự giữa các nước đối tác. Trung Quốc sử dụng vốn và viện trợ phát triển nước ngoài để tiếp cận các nguồn tài nguyên thiên nhiên, năng lượng và các lợi ích chiến lược khác, đôi khi còn gây tổn hại đến lợi ích của các nước tiếp nhận viện trợ và đầu tư. Cách tiếp cận của Trung Quốc đối với viện trợ và đầu tư song phương lại nằm ngoài khuôn khổ đang định hình về các tiêu chuẩn toàn cầu định hướng cho các hoạt động viện trợ như vậy. Các tiêu chuẩn này thường nhấn mạnh đến quyền sở hữu của địa phương đối với các dự án, sự tham gia và trao quyền cho các xã hội dân sự địa phương, tính minh bạch xung quanh việc phát triển các dự án cũng như chính sách thu hút thêm các nhà viện trợ.

 


                                                                           Đi cùng với những dự án đầu tư là những mưu tính (Ảnh minh họa)

Một ví dụ là Philippin, Trung Quốc đã cho nước này vay một khoản trị giá 500 triệu USD để xây dựng tuyến đường sắt liên kết Clark với Manila - thời điểm đó được miêu tả như là một ví dụ điển hình về sự hợp tác kinh tế giữa hai nước. Tuy nhiên, tuyến đường sắt đã dính vào nhiều tranh cãi khi các nhà phê bình cáo buộc có dấu hiệu tham nhũng và uẩn khúc trong dự án này. Một luật sư cố vấn cho Quốc hội Philippin phát biểu năm 2009: “Trong khi các công ty Mỹ và châu Âu phải tuân thủ các nguyên tắc về chống tham nhũng, người Trung Quốc tôi có thể nói là hoàn toàn phớt lờ các quy chuẩn về sự minh bạch và trách nhiệm. Và đó là điều đáng lo ngại”. Dự án đường sắt, cuối cùng đã bị đình chỉ vì những cáo buộc tham nhũng, gần đây đã được chính phủ Philippin xem xét lại sau khi Trung Quốc đồng ý sửa đổi điều khoản về kinh phí và thiết kế.

Tình hình gần đây đã trở nên tồi tệ khi Trung Quốc trở lại với những lời lẽ hiếu chiến và hành động ngày càng cứng rắn hơn, làm cho các đối tác thương mại và đầu tư của họ trong khu vực rất lo lắng. Trong những năm vừa qua, các tàu hải giám Trung Quốc đã tỏ ra hung hăng hơn so với trước khi rất nhiều lần quấy rối tàu của các nước khác trong vùng biển tranh chấp. Theo quan sát của các nhà phân tích khu vực, các ấn phẩm của Trung Quốc dành cho độc giả nước ngoài cũng mang giọng điệu chủ nghĩa dân tộc hơn. Một nhà phân tích đã viết trên tờ Bưu điện Jakarta: “Thời báo Hoàn Cầu có trụ sở tại Bắc Kinh đã xuất bản một bài xã luận sắc bén cảnh báo các bên yêu sách ở Biển Đông nên chuẩn bị tinh thần cho ‘tiếng nổ của đại bác’...”

Thiết nghĩ, Trung Quốc cần phải học cách bước đi và nói chuyện nhẹ nhàng hơn khi mà các quốc gia khác cũng đã phản ứng tiêu cực với những lời lẽ và hành động của Trung Quốc, và một số nước đã đáp trả lại bằng những lời lẽ và hành động chủ nghĩa dân tộc của riêng họ./.


 


Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm