Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Mrs. Nguyễn

Đọc bài viết “Phản phản biện” của Ba Sàm thấy nó thật là buồn cười với cái hiểu biết và nhận thức của tác giả.  Tác giả viết “1- Yếu kém. Từ lâu, nhiều lần, chúng tôi đã nêu lên một thực trạng không có lợi chút nào cho nhà nước Việt Nam, đương nhiên cũng tác động dội lại làm cho dân khổ, đó là họ rất yếu trong đối thoại với người dân. Mà một lý do quan trọng là họ hầu như không có những cây viết có trình độ, thực tâm, và có phương pháp khoa học, văn minh để trao đổi, tranh luận với người dân trên báo chí của nhà nước và mạng xã hội nhằm cho dân hiểu hơn về mình, rằng có những điều khó nói, có những khó khăn chưa thể vượt qua, có những hiểu lầm do chính bộ máy yếu kém, không thống nhất đã không hoàn thành trách nhiệm của mình, v.v..”, vậy xin hỏi thế nào là thực trang không có lợi cho Việt Nam, và những người gọi là chúng tôi ấy nêu ra ở đâu, “họ rất yếu trong đối thoại với người dân”, vậy họ là ai, nếu theo tác giả họ là cán bộ Nhà nước, là các vị nguyên thủ quốc gia thì xin thưa, họ không hề ngại đối thoại với người dân, hàng năm nước ta đều tổ chức các kỳ họp quốc hội để chất vấn Thủ tướng, các Bộ trưởng…, để trả lời các câu hỏi của nhân dân và lắng nghe nguyện vọng của nhân dân, xin thưa với tác giả Ba Sàm rằng tác giả có ý kiến đóng góp gì, có tâm tư nguyện vọng gì thì hãy nói vơi các đại biểu quốc hội để hộ chuyển tải tới các cấp lãnh đạo trong các kỳ họp quốc hội, nếu không tác giả có thể tự ứng cử để trở thành đại biểu quốc hội để trực tiếp nói với các nhà lãnh đạo của chúng ta chứ đừng ở đó mà nói lung tung, nói sai với sự thật hiển nhiên nữa.

Trong bài viết, tác giả còn tiếp tục phân tích “cái đang được gọi là “phản phản biện” của nhà nước hiện nay trước “phản biện” của dân có hình hài ra sao? Xin tạm chia nó ra làm 3 loại”. Vâng, một lần nữa xin thưa với Ba Sàm rằng cả 3 cái loại mà tác giả đã nêu ra trong bài viết ấy không có loại nào tồn tại và đúng cả, nếu có tồn tại thì cũng chỉ tồn tại trong nơi blog của tác giả thôi. Xin lấy ví dụ về loại thứ nhất tác giả viết “ là những bài viết chụp mũ, nói xấu vu vơ, bới móc đời tư đối tượng cần tấn công, mà thiếu lý lẽ thuyết phục và không bao giờ có tranh luận trực diện; ví như với một chủ đề nào đó, bài của “người nhà nước” và người dân phải được đăng tải công khai như nhau, được tiếp nhận đầy đủ ý kiến độc giả. Trong hàng ngũ này gần như không có một cây viết nào trong số nhà báo, nhà nghiên cứu, hàng ngũ trí thức được độc giả tin cậy, hoặc có thì lại không “dám” công khai danh tính. Thứ sản phẩm này hầu như mới chỉ có trên báo Quân đội Nhân dân, gần đây có thêm báo Nhân dân”, vậy xin hỏi sao tác giả biết các nhà báo này không được đọc giả tin cậy, không được tin cậy sao họ vẫn tiếp tuc hành nghề vẫn đăng bài thường xuyên và báo của nhứng nơi họ làm việc ấy vẫn bán chạy, đó gọi là không được tin cậy sao? Đó chỉ cần một ví dụ về một loại của tác giả đã thấy tác giả viết sai hoàn toàn rồi.

Còn với những ví dụ mà tác giả đưa ra thì không thể đồng tình được, về sự việc của bà Kim Chi, theo tác giả có công dân nào của trên thế giới chấp nhận và ủng hộ một người dân lại xúc phạm tới Thủ tướng của nước mình không, thử hỏi có ai tôn trọng việc làm ấy không. Tiếp theo là quan hệ Việt – Trung, theo tác giả thì “Giới lãnh đạo trong nhiều nhiệm kỳ vừa qua đều phải chịu một gánh nặng hậu quả ghê gớm từ những gì mà lớp đàn anh đã làm trong hàng chục năm, thậm chí có nhiều điều họ còn chưa biết, liên quan tới quan hệ Việt – Trung. Họ buộc phải thực hiện cuộc lội suối dò đường trong mối quan hệ này. Không khéo, có thể phía “bạn” chơi khăm, tung ra một loạt tư liệu động trời làm sửng sốt người dân, từ đó gây bất ổn xã hội, chỉ có lợi cho Trung Quốc. Một phần vì vậy mà người dân cứ thấy có vẻ như họ lúng túng, che đậy nhiều quyết định, thông tin quan trọng mà lẽ ra người dân phải được biết. Có lẽ họ đang âm thầm xử lý khéo léo chăng?”, vậy tác giả thấy những thông tin như thế nào mà người dân chưa được biết, chắc có lẽ tác giả không đọc báo tin tức hàng ngày, không theo dõi thời sự hàng ngày nên không biết trên đó đăng tải rất nhiều thông tin trong vấn đề mà tác giả đang nói ấy, mối quan hệ Việt – Trung. Tôi nghỉ tác giả nên tìm hiểu và đọc lại tin tức đã rồi hãy nói, hãy phân tích và hãy đưa ra ví dụ dẫn chứng cho bài viết của mình chứ đừng ngồi đáy giếng mà viết càn nữa.

1 nhận xét:

  1. Có một sự thật mà Ba sàm chưa biết đó là: Để phản biện được thì cần phải có kiến thức sâu rộng, đủ để đưa ra nhận định, căn cứ cho luận điểm phản biện của mình bên cạnh cách phân tích sâu sắc. Ở đây ông chỉ nói một cách vô ý thức, vơ đũa cả nắm. Như vậy thì không phải phản biện mà là làm cản, sủa bậy Ba sàm à

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm