Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

                                                                                                                       ĐÔNG PHONG

Với ý nghĩa của mùa xuân “một năm bắt đầu từ mùa xuân, đời người bắt đầu từ tuổi trẻ”, Bác đã đưa đến cho Đảng ta cuộc đời gắn với mùa Xuân.

Đầu năm 1930, Bác thành lập Đảng ta. Và sau đó vài ngày Bác đã đãi một bữa cơm Tết Nguyên đán (năm Canh Ngọ) vừa tiết kiệm, vừa linh đình để chúc mừng ngày chào đời của Đảng.

Bắt đầu từ mùa Xuân này, Đảng ta bắt đầu cuộc đời phấn đấu của mình, từ đó đến nay và mãi mãi về sau cứ mùa Xuân về, Tết đến là mùa Xuân mừng Đảng ta ra đời, là mùa để Đảng “sắp đặt cái kết hoạch hoạt động và sống còn cho cả năm”, “để mang đến cho mọi người có những cuộc vui vẻ, sung sướng cho xứng đáng với Xuân và để mừng Xuân”. Kể từ đó ngày 28 tháng 1 năm 1941 (Xuân Tân Tỵ), đầu xuân đất nước ta đón một Con Người của dân tộc, Đảng đón người sáng lập ra mình, mà 30 năm trước đã đi tìm chân lý để về giúp đồng bào – đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ mùa Xuân này Đảng ta có người trực tiếp giáo dục, rèn luyện, dẫn lối đưa đường chính vì vậy Đảng ta 15 tuổi tiến hành cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945 thành công – mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam và đặt cơ sở chi những thắng lợi vẻ vang về sau của cách mạng Việt Nam; 45 tuổi thống nhất được đất nước; 56 tuổi tiến hành công cuộc đổi mới toàn diện để tạo đà cho nước ta ngày càng phát triển mọi mặt sánh vai với các cường quốc năm châu.

Hơn 4 năm kể từ ngày Xuân Tân Tỵ (1/1941), ngày 2/9/1945 sơn hà của Tổ quốc đã được thu về một mối, từ Lạng Sơn đến mũi Cà Mau. Bác Hồ trở thành vị Chủ tịch đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Và mùa Xuân độc lập đầu tiên, xuân Bính Tuất năm 1946, đúng giờ giao thừa, khi Đài tiếng nói Việt Nam truyền đi khắp đất nước lời chúc mừng năm mới của Bác Hồ. Lần đầu tiên nhân dân Hà Nội, nhân dân cả nước được hưởng một mùa Xuân mới mẻ, giao thừa được nghe Bác Hồ đọc thơ và chúc tết. Và cũng bắt đầu từ đây vào ngày cuối cùng của năm cũ, ai nấy đều mong phút giao thừa đến để nghe thơ chúc tết của Bác Hồ - những vần thơ làm rung động trái tim, mang đậm tình cảm sắc thái của dân tộc và nhân loại. Và giờ phút giao thừa đó, Bác Hồ biết rất rõ rằng, mọi người lắng nghe Bác đọc thơ chúc Tết với những cảm nhận sâu sắc, Tố Hữu từng cảm nhận:

“Giọng của Người không phải sấm trên cao,


Thấm từng tiếng ấm vào lòng non nước.


Con nghe Bác tưởng nghe lời non nước,


Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau”


          Kể từ mùa Xuân độc lập đầu tiên đó, suốt 24 năm làm Chủ tịch nước, mỗi lấn Tết đến, Xuân về, Bác càng mong cho đất nước càng ngày càng Xuân bằng việc làm thiết thực kêu gọi mọi người thực hiện Tết trồng cây.

Mùa Xuân là Tết trồng cây, chính là loài người lợi dụng cái luật tự nhiên của tạo hóa để làm sôi động cuộc sống của tạo hóa, của con người, cho nên “Tết trồng cây mùa Xuân thì trời vui, đất vui, người càng vui…”. Điều Bác dạy ta Tết trồng cây là vậy, việc bác làm để nêu gương sáng là Tết năm 1960, Bác Hồ đi trồng cây tại công viên hồ Bảy Mẫu  (nay là công viên Thống nhất). Bắt đầu từ bấy đến nay và mãi mãi về sau, Bác Hồ cho chúng ta những màu Xuân có ý nghĩa nhân văn: cứ ngày Tết đến, nhân dân lại nô nức Tết trồng cây mừng Đảng, mừng Xuân, mừng đất nước và để đền ơn trả nghĩa công lao cho Bác Hồ đã cho ta  “mùa Xuân là tết trồng cây, làm cho đất nước ngày càng xuân”.

Suốt 24 năm làm Chủ tịch nước, mỗi lần Tết đến, Xuân về Bác Hồ lại nghĩ đến nhân dân, lo cho nhân dân có một cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Vào những dịp cuối năm Bác thường nhắc các cơ quan, tổ chức, các ngành chuẩn bị Tết cho nhân dân. Riêng Bác cũng tự mình chuẩn bị sớm: tìm ý thơ cho bài thơ mừng năm mới; soạn thảo bài viết Tết trồng cây; và cuối cùng là một chương trình đi thăm nhân dân – đây là hoạt động không thể thiếu đối với Bác. Tấm lòng thương dân của Bác được thể hiện vào tết năm 1960 khi nói chuyện với các đồng chí trong Bộ Chính trị, Bác nói “Ta có chính quyền trong tay, nhưng chính quyền đó chư thực sự là do dân, vì dân. Một số lãnh đạo ở địa phương đã quan liêu và nặng về hình thức. Họ không chịu đi sâu, đi sát quần chúng, nên phục vụ quần chúng chưa tốt. Nếu chúng ta chỉ nghe báo cáo  của họ thì sẽ không bao giờ nắm được chính xác tình hình để có chủ trương, nghị quyết đúng đắn, Đảng quan liêu, chính quyền quan liêu thực sự là một nguy cơ đối với đất nước ta.”.

Cứ mỗi khi mùa Xuân đến, cùng với việc nghĩ đến nhân dân, bao giờ Bác cũng nghĩ đến Đảng, Bác nghĩ đến Đảng với niềm tự hào, nhưng cũng đầy lo âu. Nhất là từ khi Đảng trở thành Đảng cầm quyền, một bộ phận không ít cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất làm giảm sút uy tín của Đảng và gây nên những tổn thất đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc. Mùa Xuân năm 1965, tại Hội nghị bồi dưỡng chính huấn do Trung ương triệu tập, Bác đã nói lên những lời tâm huyết: “Muốn giữ gìn sự trong sáng của chủ nghĩa Mác – Lennin thì trước hết phải tự mình trong sáng. Muốn đánh thắng kẻ thù là chủ nghĩa đế quốc, muốn xây dựng thắng lợi chủ nghĩa xã hội trước hết phải chiến thắng kẻ thù bên trong của mỗi chúng ta.”.

Từ diễn đàn của hội nghị, Bác đã nghiêm khắc phê phán những cán bộ, đảng viên có chức, có quyền mà thoái hóa biến chất: “Ở cương vị phụ trách thì cho mình có quyền hơn hết thảy, định đoạt mọi việc; ở ngành nào, địa phương nào thì coi đó như một giang sơn riêng, không biết đến lợi ích toàn cục... Họ không quan tâm đến đời sống của nhân dân mà chỉ lo nghĩ tới lợi ích của riêng mình… Họ tự cho mình có quyền sống xa hoa hưởng lạc, từ đó mà đi đến tham ô trụy lạc, thậm chí sa vào tội lỗi.

Những lời nói chân tình của Bác từ mùa Xuân năm ấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị và như đang nhắn nhủ với tất cả chúng ta hôm nay.

15 năm Bác Hồ ở và làm việc tại Phủ Chủ tịch, năm nào cũng vậy, Bác vẫn mời những đồng chí trực tiếp phục vụ Bác, những chiến sỹ công an trực tiếp bảo vệ Bác ăn bữa cơm tất niên vào ngày Tết cổ truyền dân tộc bằng những đồng tiền nhuận bút và tiền tiết kiệm của Bác và cho chụp ảnh kỷ niệm với Bác. Những Tết mà Bác đi công tác xa thì Bác giao cho Thủ Tướng Phạm Văn Đồng thực hiện việc này.

Nhớ Bác Hồ, chúng ta nhớ đến những lời thơ của Tố Hữu viết về người, và đó cũng chính là tình cảm sâu nặng của toàn dân ta đối với Bác Hồ kình yêu:

“Bác ơi!Tết đến. Giao thừa đó


Vẫn đón nghe thơ Bác mọi lần


Ríu rít đàn em vui pháo nổ


Tưởng nghìn tay Bác vỗ sang xuân”.


 


6 nhận xét:

  1. Thật đúng là trên thế giới không có một vị lãnh tụ nào vĩ đại như Hồ Chí Minh.Giản dị mà thanh cao.Bác chẳng bao giờ ra đi, Bác sống mãi trong mỗi người Việt Nam chúng ta.

    Trả lờiXóa
  2. kungfupanda108023:12 1 tháng 2, 2013

    Chúng cháu đời đời ghi nhớ công ơn của Bác, Bác ở nơi xa hãy dõi theo chúng cháu xây dựng và bảo vệ tổ quốc

    Trả lờiXóa
  3. Bác Hồ - Người cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam, Người luôn lo cho dân cho đất nước không ngừng một giây phút nào, tết đến xuân về là mọi người dân lại được sống trong tình yêu thương quan tâm của Bác, giờ đây tuy Bác đã đi xa nhưng Bác vẫn sống mãi trong tim mỗi người dân Việt Nam

    Trả lờiXóa
  4. Bác hồ sẽ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Chúng ta hãy không ngừng học tập, phấn đấu theo gương bác hồ vĩ đại

    Trả lờiXóa
  5. Bác hồ đã ra đi nhưng còn lại đó là tình yêu thương vô vàn đối với dân tộc việt nam, Người sẽ mãi là tấm gương để các thế hệ người việt học tập, noi theo

    Trả lờiXóa
  6. Đời đời ghi nhớ công ơn bác hồ , bác không chỉ là một vị anh hùng giải phóng dân tộc, mà bác còn là một người cha chung của con dân đất việt

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm