Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Buổi tối mùa đông, Hà Nội như run lên trong cái lạnh của gió mùa đông bắc về, mặc thất ấm áp, tôi bước ra chợ đêm sinh viên để ngắm hang hóa và cũng để ngắm “người”. Dù trời lạnh nhưng chợ vẫn rất đông, dòng người chen lấn nhau, chợt chân tôi dừng lại trước một cụ già gầy nhom, ăn mặc phong phanh, rách rưới, cụ đang chía chiếc nón rách xin những đồng tiền lẻ của dòng người trong chợ, rút tờ 5000 VND bỏ vào nón của cụ, và nhận được một nụ cười như cảm ơn nơi cụ. Lòng tôi chợt nhói đau, đau vì thương cho cuộc đời của cụ, ở cái tuổi “xưa nay hiếm” như cụ giờ này đáng nhẽ không phải chịu rét ở đây để xin miếng ăn qua ngày, và càng thấy đau hơn khi thấy người ta đi đi lại qua chỗ cụ mà rửng rưng như không hay, không thấy vậy. Thật buồn làm sao.

Tôi tự hỏi tại sao con người ta trong khi sẵn sàng bỏ ra hàng trăm, hàng triệu, thậm chí hàng trăm triệu để mua một cái quần, cái áo, để ăn một bữa ăn nhưng lại tiếc nuối hai nghìn đồng để cho một bà cụ ăn xin; có thể bỏ ra hang tỷ để ăn chợi, để thiết đãi bạn bè nhưng không thể bỏ ra hai nghìn đồng để cho một bà cụ ăn xin…

Người Việt Nam ta có truyền thống là lành đùm lá rách, khi một cùng miền trong nước xảy ra thiên tai, người dân trong cả nước sẵn sang ủng hộ, quyên góp để cứu trợ đồng bào gặp khó khăn, nhưng tại saoo khi gặp một người ăn xin họ lại có thể dửng dưng như vậy, có lẽ đó là cảnh mà họ đã gặpthường xuyên, quá nhiều. Không phải tất cả những người đi ăn xin đều có hoàn cảnh khó khăn, một số ít trong đó là lợi dụng lòng tốt của mọi người để làm giáu cho mính. Tôi nói làm giàu cũng không ngoa khi mà họ có nhà cửa khang trang, cuộc sống no đủ nhưng họ vẫn đi “xin”, thậm chí có trường hợp con cái bắt bố mẹ già đi xin, đáng sợ hơn còn có những người lợi dụng người thân của mình bị tật nguyền, ngày ngày đưa họ ra chợ để họ bò lê xin ăn, tôi thật không hiểu tại sao họ có thể kiếm miếng ăn trên nỗi khổ của người thân mình như thế. Lương tâm của họ đâu, phải chăng do bộn bề cuộc sống, do cơm áo gạo tiền mà họ trở nên như thế?

Nước ta còn nhiều người nghèo, cuộc sống của nhiều người dân còn thiếu thốn, đã vậy hàng năm nước ta còn xảy ra biết bao thiên tai, lũ lụt, hạn hán, khiến cho cuộc sống của người dân mà đặc biệt là người nông dân càng khó khăn hơn. Nhà nước tuy cũng có trợ cấp nhưng thử hỏi nhừng đồng tiền cứu giúp đó khi đến tay người nông dân thì còn lại được bao nhiêu, có nguyên vẹn như những gì được ủng hộ không. Trong khi cán bộ nhà nước có thể đánh bạc tới hàng tỷ đồng thì người dân lại đói khát và kiếm từng bát cơm qua ngày, không phải tôi có ý chê trách gì, cũng không phải tất cả các cán bộ nhà nước ta đều như thế mà đó chỉ là những con số rất rất nhỏ, những con người biến chất, những con người mà nhà nước ta, nhân dân ta đã, đang và sẽ cải tạo lại để xã hội ngày càng tốt đẹp.

Cuộc sống không phải như ta mong muốn, không ai muốn làm những điếu trái với lương tâm và chuẩn mực xã hội, nhưng xin đừng lấy những lý do đó để biện hộ cho mình, đừng để một chút lợi trước mặt mà đánh mất lương tâm, để kẻ khác lợi dụng. Hãy sống sao để sau này không phải hổ thẹn với chính bản thân mình, bạn nhé!

CHUỘT CON

1 nhận xét:

  1. Tiền bạc cũng cần thật đó nhưng đừng coi nó là tất cả, vì ở đời còn có những thứ rất quý mà dùng tiền không thể mua được đâu

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm