Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

Trên văn đàn lý luận chính trị trong những năm gần đây xuất hiện cụm từ mới: “tự diễn biến”, “tự diễn biến hòa bình” như là một hệ quả của “diễn biến hòa bình”- một chiến lược chống phá cách mạng Việt Nam của các thế lực thù địch.

“Tự diễn biến” là khái niệm chỉ sự vận động bên trong của mọi sự vật hiện tượng. Quá trình vận động ấy tuân theo những quy luật nhất định, bị chi phối và là kết quả tổng hợp của những nhân tố khách quan và chủ quan. Quá trình vận động của sự vật, hiện tượng theo hai hướng tích cực hoặc tiêu cực, phát triển hoặc tan rã. “Tự diễn biến” ở đây là khái niệm chỉ sự tan rã của sư vật hiện tượng, làm biến đổi bản chất theo hướng tiêu cực, bản thân không phải là nó nữa mà trở thành một sự vật, hiện tượng khác.

“Tự diễn biến” không phải là một bước đột biến tức thì mà là một quá trình diễn ra dần dần, tích “lượng” thành “chất” cho đến khi làm biến chất xã hội. Quá trình này diễn ra trên nhiều lĩnh vực: chính trị- tư tưởng, kinh tế- xã hội, văn hóa- tinh thần,… trong cả đối nội và đối ngoại; khó phân biệt rạch ròi và thúc đẩy cho nhau trong cùng một hướng đích làm biến chất chế độ xã hội. Sự biến chất của chế độ nếu xảy ra sẽ là “kết quả” tổng hợp của “tự diễn biến” trên các lĩnh vực, mà trực tiếp là “tự diễn biến” trên lĩnh vực chính trị, diễn biến ngay trong nội bộ hệ thống chính trị.

“Tự diễn biến” là quá trình diễn ra dần dần, từ ít đến nhiều, từ nhỏ đến lớn, “tích tiểu thành đại”, rất phức tạp, khó phân biệt, dễ lẫn lộn giữa đúng và sai, giữa tích cực và tiêu cực. “Tự diễn biến” là một hiện tượng, mà sự nảy sinh và phát triển của nó có những nguyên nhân khách quan và chủ quan nhất định.

Nguyên nhân khách quan:

Nguyên nhân trực tiếp là từ chiến dịch “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch đối với cách mạng Việt Nam. Mức độ “tự diễn biến” là tiêu chí đánh giá “hiệu quả” của “diễn biến hòa bình”. Song, mức độ “tự diễn biến” như thế nào phụ thuộc vào sức đề kháng và sức mạnh của chính chúng ta.

Nguyên nhân chủ quan:

Một là: Do hạn chế về trình độ trí tuệ, năng lực thực tiễn. Là nguyên nhân thuộc về nhận thức. Không nhận thức được sự đúng, sai, đâu là lạc hậu, đâu là tiến bộ trước sự diễn biến, biến động phức tạp trong hiện thực của các hiện tượng chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội.

Hai là: Do sự thoái hóa về phẩm chất đạo đức, lối sống của đội ngũ cán bộ đảng viên. Đó là thứ giặc nội xâm vô cùng nguy hiểm. Từ sự thoái hóa về phẩm chất đạo đức lối sống trở thành kẻ phản bội là nguy cơ dễ xảy ra, gây nguy hiểm cho cách mạng.

Ba là: Do mất đoàn kết nội bộ. Nội bộ mất đoàn kết, kèn cựa, tranh giành địa vị, chia bè chia phái, làm xuất hiện những nhóm người chống đối lẫn nhau. Mất đoàn kết nội bộ sẽ làm cho nội bộ suy yếu, mất sức đề kháng, tạo điều kiện thuận lợi cho các thế lực thù địch lợi dụng can thiệp thúc đẩy “tự diễn biến”.

V.I.Lênin từng cảnh báo: “Không ai có thể tiêu diệt được chúng ta, ngoài những sai lầm của bản thân chúng ta”. “Tự diễn biến” là hết sức nguy hiểm, nhưng chắc chắn chúng sẽ không thể phát triển đến mức làm biến chất chế độ xã hội chủ nghĩa của nhân dân ta, bởi điều đó phụ thuộc vào chính chúng ta, vào khả năng đề kháng và sức mạnh cơ thể của xã hội xã hội chủ nghĩa.

-------------Mặt trời hồng--------------


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm