Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

 


Capture



Mẹ à! Nhanh thật, vậy mà cũng 4 năm rồi – kể từ ngày con gái Mẹ lên đường đi học, đến với mảnh đất Hà thành, tạm xa rời quê hương, xa gia đình, xa Bố Mẹ, xa em… Cũng những bỡ ngỡ, lạ lẫm nơi mảnh đất thị thành, con bắt đầu sống với một môi trường mới, con bắt đầu học cách sống, cách ứng xử với thế giới xung quanh… Và giờ đây con là sinh viên năm cuối. Con đang bắt đầu cho một kết thúc – bắt đầu năm học cuối của quãng đời sinh viên. Sẽ thế nào mẹ nhỉ!

Con muốn viết cho Mẹ, muốn dùng những dòng chữ yêu thương để gửi đến người mà con yêu nhất, thương nhớ nhất. “Trồng cây sắp đến ngày hái quả”, số phận nghiệt ngã không để Mẹ kịp thấy con về trong ngày “vinh quy bái tổ”, chẳng kịp để con gái có cơ hội được đền đáp phần nào công ơn dưỡng dục của Mẹ! Cú sốc tinh thần đến với con vào những ngày tháng 2 năm 2011, gần cuối năm học thứ 2. Con đã “liêu xiêu” một khoảng thời gian không phải là ngắn ngủi, cũng bị ảnh hưởng ít nhiều trong việc học tập, rèn luyện. Những tháng ngày ấy con chìm đắm trong nước mắt và “kiệt quệ” về tinh thần. Con che đi giọt nước mắt chảy dài, ít ai biết con đã tủi thân thế nào với những đêm dài gần như thức trắng, rồi con lăn lộn trong giấc mơ với nỗi nhớ Mẹ đến cồn cào, nó xé vào tâm can con. Con cũng không nhớ con đã gạt nước mắt để vực dậy thế nào, nỗi nhớ Mẹ, xót Mẹ không bao giờ hết nhưng con sẽ tìm những niềm vui để lấp vào khoảng trống ấy.

Con ít chia sẻ với bè bạn về những nỗi đau, con đã tìm đến cuốn nội san trường con, nơi mà Mẹ đã đón nhận những niềm vui khi “kịp” đọc 1, 2 bài viết của con. Con thấy Mẹ vui lắm. Vì vậy con quyết định sẽ viết tiếp, viết thật nhiều để làm món quà tặng Mẹ, dù biết rằng Mẹ không thể đọc những dòng ấy, và viết văn – chia sẻ nguồn cảm xúc, giúp con thấy thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Có ai đó đồng cảm với con, ai đó ủng hộ, ai đó góp ý, ai đó nói những điều không hay… Nhưng mặc, mình đâu thể làm hài lòng tất cả moi người phải không Mẹ? Con chỉ muốn là chính mình thôi!

Mẹ à, nhiều khi con cứ thèm được gọi một tiếng Mẹ ơi, thèm được Mẹ gọi con thân thương là Luých Diệp (đây là câu chuyện dài gắn với một kỷ niệm của Mẹ con mình Mẹ nhỉ!). Đã 2 năm con thiếu vắng tình cảm Mẹ hiền. Con ghen tị với bạn bè khi nghe mọi người ríu rít kể kể, nói nói, tâm sự chuyện Mẹ và con gái. Con thèm Mẹ khi ai đó sau kỳ nghỉ dài lại đem theo những lọ muối lạc, lọ cà, lọ ruốc Mẹ làm, hay những quả cam, bó bún Mẹ gửi qua xe ôtô… Những kỳ nghỉ con ít về, đâu phải con không nhớ nhà, chỉ vì về nơi ấy là nỗi xót xa trong lòng con lại dâng lên, nỗi nhớ Mẹ lại cồn cào. Cứ tưởng tượng về mái nhà thân thương ấy không có bóng dáng Mẹ là con lại nghẹn ngào. Và rồi, đêm trước ngày xuống trường con lại thao thức, ngày mai… Chẳng ai thức dậy sớm cùng con, chẳng ai đem đồ giúp con, tiễn con, vẫy tay chào con… Đây là đáp án cho những câu hỏi “ngỏ” bạn bè thường hỏi mà con chẳng biết nói làm sao…

Mẹ của con yêu văn. Sở thích viết văn – đó là điểm chung giữa 2 mẹ con mình, thật tuyệt khi con tìm thấy ở Mẹ niềm đồng cảm, rung động. Mẹ con mình đã cùng cảm nhận thế giới, cùng vui buồn mẹ nhỉ! Những tháng ngày đi học xa nhà, Mẹ gửi cho con những lá thư tay, động viên, khích lệ con. Con đã giữ những lá thư ấy như một vật kỷ niệm. Con yêu chúng như yêu Mẹ vậy. Con đã giở ra gấp lại hàng ngày để được nhìn thấy những dòng chữ Mẹ viết, để cảm nhận yêu thương, và để an ủi rằng Mẹ luôn bên con…

Mẹ biết không, suốt 2 năm trời, con mải mê tham gia những cuộc thi viết. Đó là “Nét bút tri ân”  với bài viết “với Mẹ, con là tất cả”, và “Bố trong trái tim con”; đó là cuộc thi “Bạn đọc và cuộc sống” với bài viết “Mẹ và kí ức ngày xuân”; Viết về “thành công và hạnh phúc trong cuộc sống” với bài viết “con gái nói với Bố Mẹ…”… Và thật nhiều cuộc thi khác. Dẫu rằng chẳng bao giờ có kết quả nhưng con vẫn vui vì được chia sẻ và tìm thấy sự đồng cảm, vì được viết về Mẹ cho thỏa nỗi nhớ và con vẫn viết để luyện thêm những kỹ năng mới, chẳng bao giờ là thừa phải không Mẹ!

Mẹ đã là nguồn “cảm hứng” vô tận để con viết trong những trang văn trường con. Cảm ơn Mẹ vì điều đó. Với bài viết này con muốn trích một lá thư Mẹ đã viết gửi con vào những ngày đầu con đến với ngôi trường mới để chia sẻ với bạn bè. Bởi trong lá thư ấy chưa đựng những tình cảm của người Mẹ vĩ đại. Mẹ cho phép con Mẹ nhé!

“Phúc Sơn, tháng 10 – 2009


Luých Diệp, con gái yêu của Mẹ!


Mẹ có cảm giác tháng 10 này – thời gian nó như kéo dài lê thê ra vậy. Hay là đang

 

 thử thách lòng quyết tâm con người ta? Và con có đang trong tâm trạng đó – buồn và nhung nhớ! Cố gắng con nhé! Bước đầu có nhiều thiếu thốn song dần dần con sẽ thích nghi với điều kiện sống và học tập trong môi trường mới ấy!

Luých Diệp con yêu! Con có nhớ nhà, nhớ Bố Mẹ và em không? Mẹ nhớ con nhiều lắm. Ngày mà con “cất bước” lên đường, mẹ không thể ở lại đễ tiễn chân con, bởi Mẹ sợ sự ủy mị, sợ cảnh chia tay…sẽ nấc nghẹn và làm chùn bước con đi, để rồi đêm về Mẹ thổn thức chập chờn bóng hình con. “Bé con” – mặt trời hồng của Mẹ, mới ngày nào miệng còn bi bô tập nói, chập chững những bước đi đầu tiên…đến bên Mẹ đòi Mẹ bế ẵm, vỗ về. Mẹ luôn dõi theo từng bước con đi và mừng vui khôn xiết khi thấy con ngày một lớn dần. Giờ đây, con gái Mẹ đã lớn, biết nghĩ suy mọi điều. Thế rồi, một cảm giác mơ hồ sợ hãi chợt dâng lên trong lòng Mẹ, nỗi cô đơn ùa về xâm chiếm lòng Mẹ. Sợ con vuột khỏi vòng tay Mẹ!

Luých Diệp con!

Mẹ hiểu nỗ lực của 12 năm đèn sách “dùi mài kinh sử” là cả một quá trình con miệt mài, nỗ lực phấn đấu từng bước, từng bước vượt bậc, đó chẳng phải là một thành quả xứng đáng sao? Cảm ơn thượng đế đã ban tặng cho cuộc đời Mẹ 2 đứa con yêu! Cảm ơn con nhé! Có thể nói: Con gái Mẹ đã làm được một điều “phi thường” với đầy đủ ý nghĩa của nó. Hỏi dễ có mấy ai đã giành được điều phi thường ấy ở cái xã “đặc biệt khó khăn” vùng sâu vùng xa này? Những năm trước đây, Mẹ đi làm giữa trời nắng chang chang – cái nắng như đổ lửa, áo quần ướt sũng vì mô hôi thấm ướt, thấy con chăm chỉ học hành Mẹ như quên hết nhọc nhằn. “Với Mẹ, con là tất cả”. Mẹ luôn hãnh diện và tự hào về con! Con biết không, giờ Mẹ ra đường, lắm hôm gặp những người vui tính họ thường vui rằng: “Xin chào – người Mẹ vĩ đại của chiến sĩ Công an”. Thế đó con ạ! Mẹ vui lắm. Người chiến sĩ Công an nhân dân – sứ mệnh mà Đảng, Tổ quốc và nhân dân luôn đặt niềm tin, trọng trách nặng nề nhưng rất đỗi vinh quang lên đôi vai thế hệ các con, những người như con gái Mẹ đó! Nhưng con ơi, hôm nay mới chỉ là bắt đầu “một ngày mới” – dẫu biết có bao điều tốt đẹp và thử thách đang đợi con phía trước…chắc con cũng hiểu công việc và cảm giác của người mà “ba mươi năm mấy ai chào hỏi” Và sau này – con cũng muốn mình sẽ làm được những điều lớn lao hơn để có một vị thế trong xã hội? Mẹ luôn kỳ vọng ở con! Mẹ mong rằng con sẽ cố gắng thật nhiều trong học tập, tu dưỡng rèn luyện đạo đức cách mạng, phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ Công an nhân dân: Sống giản dị, khiêm tốn, trung thực, hòa đồng với mọi người con nhé!

Mẹ gửi tới con và những chiến sĩ trẻ trên “mặt trận” học tập, rèn luyện những lời chúc mừng chân thành nhất, chúc các con – lớp người trong ngành Công an nhân dân – những chiến sĩ bảo vệ bình yên hạnh phúc của nhân dân sẽ luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ mà Đảng, Tổ quốc và nhân dân giao phó!

Thương và nhớ con rất nhiều!”

Vết đau trong trái tim con chưa lành, nỗi nhớ thương về Mẹ không bao giờ là đủ. Nhưng Mẹ ơi, con xin khép lại một phần những nhói đau, một phần mất mát ấy. Chìm đắm trong tuyệt vọng đâu phải là con đường để con gái Mẹ đi phải không Mẹ? Con sẽ nhớ Mẹ trong những giấc mơ, nhớ Mẹ trong những câu chuyện kể của người hàng xóm, trong những dòng chữ thân thương Mẹ gửi gắm cho con, và nhớ Mẹ trong sâu thẳm trái tim bé bỏng của con. Ngàn lần muốn nói lời con yêu Mẹ rất nhiều. Cảm ơn vì Mẹ đã là Mẹ của con!

----- *Mơ Xanh* -----

1 nhận xét:

  1. Mặt Dày Tâm Đen22:22 24 tháng 12, 2012

    mỗi người chỉ có một người mẹ thui, hãy thương yêu và kính trọng mẹ với tất cả tấm lòng của một người con

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm