Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

 (Tử thi)

" Tôi lớn lên khi đất nước không còn chia Bắc- Nam
Chẳng biết chiến tranh là gì, chỉ được nghe trong những câu chuyện của cha

Tôi lớn lên khi tháng tháng không còn lo phiếu tem
Không biết Bobo là gì, chỉ còn lại trong những ký ức của mẹ

Chuyện của cha tôi
Là những giấc mơ dở dang
Là xếp bút nghiên, chiến đấu vì một màu cờ đỏ tươi thắm máu bao người

Chuyện của mẹ tôi
Là cất tiếng ca cho đời
Là đến những nơi xa xôi với những con người cài ngôi sao vàng trên mũ

Một thời chiến đấu cha tôi anh hùng
Một thời gian khó mẹ tôi đảm đang
Vẫn giữ nụ cười và tiếng hát át tiếng bom
Để rồi nay bước trên con đường đời
Dù bao gian khó, chông gai đời tôi
Đứng dưới bóng cờ, là con tim ngân lên tiếng ca :
'Đoàn quân Việt Nam đi...'

Rồi ngày tháng trôi
Bao đổi thay đến với cuộc đời
Thì trong trái tim tôi luôn tự hào là người Việt Nam
Màu cờ thắm tươi vẫn phấp phới với những cuộc đời
Lòng bồi hồi nhớ..."


" Nếu ta bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn ta bằng đại bác....", chiến tranh qua đi đã hơn 37 năm....

Để có được cuộc sống bình yên như ngày hôm nay là sự hi sinh xương máu của biết bao thế hệ cha ông ta đi trước. Đó là hàng vạn con người đi qua chiến tranh mà đến tận hôm nay vẫn còn chịu đựng vết thương lòng ghê gớm không chỉ của bản thân mà còn của gia đình, con cháu vì nhiễm chất độc hóa học do di chứng chiến tranh để lại, bao gia đình li tán mà đến nay vẫn chưa thể biết phần mộ liệt sỹ thân nhân của mình giờ đang lưu lạc ở phương trời nào, bao người lính xưa đau đớn không chỉ vì thể xác bị hủy hoại mà còn đau lòng hơn khi chứng kiến cái cảnh một trong số những người đã từng vào sinh ra tử với họ năm xưa vì Tỏ quốc không tiếc gì thân mình mà giờ chỉ vì dòng xoáy của tiền bạc, lợi ích, sự bất mãn vì bản thân chưa được nhà nước đáp ứng  xứng đáng mà quay trở lại phản bội chính công sức của họ và sự hi sinh đồng đội, của cha anh đi trước, trở thành một phần tử phản động, chống nhà nước, nói xấu Đảng, chính quyền....phải chăng họ đang xả một loạt súng ngắn vào quá khứ, vào xương máu đồng đội đang yên nghỉ dưới tầng đất sâu, vào cõi lòng của những cựu chiến binh đang sống và hơn thế nữa là gieo vào lòng thế hệ trẻ một sự hoài nghi đáng sợ. Phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ chân chất không phải như vậy, họ quyết tử cho tổ quốc, là " bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa...., là không đòi hỏi đất nước phải đáp lại họ bởi vi ra đi vì lòng yêu nước thương nòi vô hạn.

" Đùng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta,, mà phải hỏi ta đã làm gì cho Tổ Quốc hôm nay............................" câu nới ấy thật đáng suy ngẫm.

4 nhận xét:

  1. tự hào tôi là người việt nam ...

    Trả lờiXóa
  2. yêu đất nước việt nam, yêu đảng cộng sản việt nam

    Trả lờiXóa
  3. tôi thấy tự hào vì sống trên mảnh đất đầy anh hùng này

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm