Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

            Tự dưng lại nhớ đến mấy chú bộ đội cụ Hồ, hình ảnh quen thuộc trong lời ru của mẹ của bà khi xưa. Rồi thửa nào đó, còn ngô ngê: “cháu yêu chú bộ đội cụ Hồ”. Cũng đã lâu lắm rồi, chiến tranh đi qua, và hình ảnh bộ đội cụ Hồ như đi vào câu chuyện cổ tích vậy.. Những ngưới lính đó đã hi sinh tuổi thanh xuân của mình, cuộc sống của mình để cống hiến cho đất nước hòa bình độc lập tự do như hôm nay.Cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ đã đi qua nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong kí ức của mỗi con người.  Ngẫm lại không biết phải tỏ lòng biết ơn to lớn của mình như thế nào đến các anh. Tôi xin sẻ chia với các bạn mấy bài thơ về Bộ đội cụ Hồ

          Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến, người lính- anh bộ đội cụ Hồ đã nhanh chóng trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến, trở thành niềm tin yêu và hi vọng của toàn dân tộc. Nhà thơ Tố Hữu đã viết về Anh bằng những vần thơ tươi thắm nhất, sôi nổi nhất của lòng mình. Bởi anh là Tổ quốc, anh là hôm nay, anh là mãi mãi. Anh mang trong mình lí tưởng cao đẹp- đó là giải phóng dân tộc,là thống nhất đất nước.Tố Hữu đã nói hộ tình cảm của nhân dân đối với anh vệ quốc quân- những con người anh hùng thời kháng chiến chống Pháp:

Giọt giọt mồ hôi rơi

Trên má anh vàng nghệ

Anh vệ quốc quân ơi

Sao mà yêu anh thế

     Trong một phút gặp gỡ bất ngờ nhưng nhà thơ Tố Hữu đã kịp ghi lại hình ảnh Anh và tình cảm của mình dành cho những con người ấy.

     Sinh ra ở một nước nông nghiệp,họ vốn là những người nông dân mặc áo lính.Vì độc lập tự do của Tổ quốc, họ tạm biệt quê hương, gia đình, tạm biệt người vợ trẻ ra đi chiến đấu.Trong bài thơ “Thăm lúa”, Trần Hữu Thung đã khắc hoạ khá thành công hình ảnh anh vệ quốc quân nông dân qua nỗi nhớ của người vợ trẻ ở quê nhà:

Một buổi sáng mai ri

Chiền chiện cùng cao hót

Lúa cũng vừa sậm hột

Em đưa anh lên đường

Cái sắc mây anh mang

Em xách mo cơm nếp

Lúa níu anh trật dép

Anh cúi sửa vội vàng

Vượt cánh đồng tạt ngang

Đến bờ ni anh bảo:

“ Ruộng mình quên cày xáo

Nên lúa chín không đều

Nhớ lấy để mùa sau

Nhà cố làm cho tốt”.

      Cái chất nông dân thuần phác rất đáng quý ở con người anh và chính nó đã tạo nên sức mạnh để anh vượt qua mọi khó khăn gian khổ chiến thắng kẻ thù. Bài thơ tuy không trực tiếp viết về anh bộ đội nhưng người đọc vẫn cảm thấy hình ảnh đẹp đẽ gần gũi của anh trong tâm tưởng, nỗi nhớ của người vợ trẻ

     Trong cuộc chiến đấu một mất một còn, anh bộ đội là người trực tiếp chịu biết bao hi sinh gian khổ. Chúng ta thán phục sức chịu đựng phi thường của những người nông dân mặc áo lính. Đó là tinh thần vượt khó chịu đựng gian lao:

“.....ngày đi, vắt với sương

Ngô bung xôi nhạt,nước lưng bương

Đêm mưa rình giặc, tai thao thức,

Mùa lại mùa qua, rét nhức xương”

                                                                                                                         Tố Hữu

     Trong bài “Đồng chí” của nhà thơ Chính Hữu, hình ảnh đó lại hiện lên gây xúc động lòng người:

“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”

Anh- người lính bộ đội cụ Hồ  chính là sự kết tinh cao độ những truyền thống tốt đẹp của dân tộc suốt trong bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước.Hình ảnh người chiến sĩ mãi là hình ảnh đẹp nhất trong thơ, mãi là chân dung đẹp nhất của thời đại chúng ta.


 -------------- Phan Hương----------------

2 nhận xét:

  1. tình đồng đội, đồng chí thật đẹp.

    Trả lờiXóa
  2. cháu yêu chú bộ đội cụ Hồ

    Trả lờiXóa

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm