Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Cuối cùng rồi vụ án phá hai căn nhà của anh em ông Đoàn Văn Vươn và ông Đoàn Văn Quý khi cưỡng chế đất đai ở xã Vinh Quang (huyện Tiên Lãng, Hải Phòng) cũng có những chuyển động tích cực sau tám tháng im hơi lặng tiếng. Cơ quan điều tra đã khởi tố bốn đối tượng đều là quan chức địa phương.





Khi chưa có tòa án phán quyết thì chưa thể nói bốn đối tượng này là kẻ phạm tội, nhưng dù sao kết quả điều tra vẫn cho thấy rất khác những gì mà những người có chức trách TP Hải Phòng từng tuyên bố trước đây.


Cho đến giờ, dư luận vẫn không quên việc ông Đỗ Trung Thoại - phó chủ tịch UBND TP Hải Phòng - nói trong cuộc giao ban báo chí ở Bộ Thông tin - truyền thông vào ngày 17-1-2012, rằng “dân bức xúc nên phá nhà ông Vươn”. Không rõ khi ấy ông Thoại có cơ sở gì để đưa ra những lời như vậy.


Chỉ biết khi những lời phát biểu của ông Thoại được thông tin công khai thì những người dân xã Vinh Quang có thái độ phản ứng không mấy tốt đẹp. Họ nói họ chẳng mắc mớ gì mà phá nhà ông Vươn, họ còn nói họ là những người nông dân nặng lòng tình làng nghĩa xóm, chẳng ai nỡ nào lại đi làm trò “đánh hôi”. Không đồng tình với phát biểu của ông Thoại, vợ của ông Vươn và ông Quý đều có đơn tố cáo khẳng định: hội đồng cưỡng chế đã hủy hoại tài sản, đập phá nhà cửa của họ.


Vụ án phá nhà ông Vươn đang dần được đưa ra ánh sáng. Theo đó, có dấu hiệu chứng minh cho lời tố cáo của vợ ông Vươn và ông Quý là đúng sự thật. Chỉ đáng tiếc là việc làm rõ vụ án diễn tiến quá chậm, trong khi ngay từ đầu đã có nhiều bằng cứ để trả lời câu hỏi: “Ai phá nhà ông Vươn?”.


Ngoài lá đơn của người thân ông Vươn và ông Quý, ông Lê Đức Tiết - phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật của Mặt trận Tổ quốc VN, thành viên đoàn giám sát vụ việc của tổ chức này - cũng nêu rõ: những người dân xã Vinh Quang nói với đoàn giám sát là chính quyền cho máy xúc vào phá nhà ông Vươn. Hơn thế nữa, báo chí còn gặp gỡ và chỉ đích danh những nhân chứng từng trực tiếp lái máy ủi phá nhà ông Vươn ngay giữa ban ngày ban mặt. Những nhân chứng này khai cụ thể về việc làm của mình, về chuyện ai thuê họ và những nhân vật họ đề cập tới không ai khác là những đối tượng vừa bị khởi tố. Rõ ràng là vụ án không hề phức tạp như thượng tá Phạm Duy Diên - chánh văn phòng Công an TP Hải Phòng - cho biết. Vụ án này không cần thiết phải chờ đợi ngần ấy thời gian mới khởi tố bị can.


Chưa rõ lý do gì mà việc điều tra vụ án tiến triển quá chậm. Nhưng cần phải nhấn mạnh rằng việc kéo dài điều tra vụ án gây ra những hậu quả không nhỏ.


Có lẽ “vụ Tiên Lãng” vẫn chưa tới hồi kết. Nhưng những phát biểu cẩu thả của ông Đỗ Trung Thoại rất cần phải được xử lý nghiêm túc theo tinh thần nghị quyết trung ương 4.

Thanh Lâm

(Blog Trelang)



LâmTrực@


Trước đây mình cứ tưởng Nguyễn Xuân Diện là Tiến Sĩ Hán Nôm, hóa ra không phải, sự thực thì Nguyễn Xuân Diện là Tiến Sĩ Ca Trù. Mình tưởng thế vì, ngày trước, trên Blog của Xuân Diện có ghi XuanDienHanNom. Mình không hiểu sao lại thế. Mấy anh có quen Xuân Diện nói, à nó ghi thế cho nó oai, nếu ghi Tiến Sĩ Ca Trù thì "Cạp đất mà ăn à". Hóa ra vì cái sự oai đó mà Xuân Diện từ bỏ Ca Trù.


Ôi, ghi danh Tiến Sĩ loạn như thế có mà chết à? Tiến Sĩ như thế này thì chết ngành Hán Nôm rồi anh Luận ơi.


Mấy hôm rồi, mình vào Tễu, một Blog của Nguyễn Xuân Diện, tức Xuân Diện mình vừa nhắc ở trên, thấy có bài: "THẾ NÀY THÌ CHẾT NGÀNH GIÁO DỤC RỒI, ANH LUẬN ƠI!". Hôm nay, nhân tiện mình nhắc lại câu đó cho Xuân Diện biết.


Ai cũng hiểu, ở đâu thì cũng có người thế này, người thế khác. Có người giỏi, người dốt; có người khiêm tốn, kẻ háo danh. Trong một lĩnh vực, một ngành, một nghề, không chỉ vì một cá nhân nào đó mắc sai lầm mà ta lại quy chụp rằng cả lĩnh vực đó, ngành đó, nghề đó là đồ vứt đi. Cảnh báo là điều đáng trân trọng, nhưng không nên chụp mũ, phủi sạch kết quả phấn đấu của cả một ngành như thế. Chỉ khi nào, những tiêu cực trở nên phổ biến thì mới đáng báo động mà thôi.


Mình xin tóm lại ý viết ngắn của Kim Ngân là trong hàng ngàn Ông đi tu, từ Phật giáo, Thiên Chúa.v.v.Tất cả đều là những đạo có danh tiếng. Vậy có không: Một Ông thầy tu đi chơi gái hoặc quan hệ với các tín nữ? Có chứ! Có hay không một Ông Cha xứ đi chơi gái và lăng nhăng với nữ giáo dân? Có chứ! Cứ lên mạng sẽ biết.


Vậy nếu mấy Ông này đi chơi và bị "tó" quả tang thì Xuân Diện lại la lên: "Thế này thì chết Tôn giáo rồi, Giê su ơi. Thích ca ơi" à? Rõ ràng, không chỉ vì môt ông sư, một ông linh mục phạm sai lầm mà ta nghĩ xấu cả về một tôn giáo.


Vậy mà Ông Tễu Nguyễn Xuân Diện, lại la toáng lên: "THẾ NÀY THÌ CHẾT NGÀNH GIÁO DỤC RỒI, ANH LUẬN ƠI!" khi mới nghe hơi nồi chõ, có ông Trưởng phòng giáo dục huyện gì đó ở Cao Bằng cưỡng bức nhiều giáo viên nữ.

Tin chưa kiểm chứng mà ông Diện với tư cách là nhà khoa học lại dám kết luận như đinh đóng cột vậy ư? Cơ quan pháp luật nào đã kịp chứng minh điều đó là sự thật? Băng ghi âm ư? Trên mạng có mà đầy rẫy ra đấy. Hay là Xuân Diện sót thương chị em giáo viên? Không đâu, Xuân Diện chỉ sót thương cho Bùi Hằng máu trên máu dưới thôi. Nếu không phải là Bùi Hằng, thì Diện chỉ lo đến Văn Giang Dương Nội thôi, vì Văn Giang Dương Nội tạo cớ cho ông Tiến Sĩ Ca Trù lập quỹ cá kiếm.


Có nhiều người phản ứng với giọng điệu của Diện lắm, họ nói áp đặt vừa thôi. Hình như ông nào càng có nhiều độc giả trên mạng thì càng áp đặt quá nhiều thứ. Câu nói của Nguyễn Thông "Đá để xây chứ không để ném", còn câu nói của một bạn tôi "Xi măng để kết dính chứ không phải để trây trét" là đúng lắm.


Không muốn chửi thì người dân cũng phải chửi "C.... ba láp vừa thôi" cho nó sạch môi trường.

Tử thy

" Tôi lớn lên khi đất nước không còn chia Bắc- Nam
Chẳng biết chiến tranh là gì, chỉ được nghe trong những câu chuyện của cha

Tôi lớn lên khi tháng tháng không còn lo phiếu tem
Không biết Bobo là gì, chỉ còn lại trong những ký ức của mẹ

Chuyện của cha tôi
Là những giấc mơ dở dang
Là xếp bút nghiên, chiến đấu vì một màu cờ đỏ tươi thắm máu bao người

Chuyện của mẹ tôi
Là cất tiếng ca cho đời
Là đến những nơi xa xôi với những con người cài ngôi sao vàng trên mũ

Một thời chiến đấu cha tôi anh hùng
Một thời gian khó mẹ tôi đảm đang
Vẫn giữ nụ cười và tiếng hát át tiếng bom
Để rồi nay bước trên con đường đời
Dù bao gian khó, chông gai đời tôi
Đứng dưới bóng cờ, là con tim ngân lên tiếng ca :
'Đoàn quân Việt Nam đi...'

Rồi ngày tháng trôi
Bao đổi thay đến với cuộc đời
Thì trong trái tim tôi luôn tự hào là người Việt Nam
Màu cờ thắm tươi vẫn phấp phới với những cuộc đời
Lòng bồi hồi nhớ..."


" nếu ta bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn ta bằng đại bác....", chiến tranh qua đi đã hơn 37 năm....

Để có được cuộc sống bình yên như ngày hôm nay là sự hi sinh xương máu của biết bao thế hệ cha ông ta đi trước. Đó là hàng vạn con người đi qua chiến tranh mà đến tận hôm nay vẫn còn chịu đựng vết thương lòng ghê gớm không chỉ của bản thân mà còn của gia đình, con cháu vì nhiễm chất độc hóa học do di chứng chiến tranh để lại, bao gia đình li tán mà đến nay vẫn chưa thể biết phần mộ liệt sỹ thân nhân của mình giờ đang lưu lạc ở phương trời nào, bao người lính xưa đau đớn không chỉ vì thể xác bị hủy hoại mà còn đau lòng hơn khi chứng kiến cái cảnh một trong số những người đã từng vào sinh ra tử với họ năm xưa vì Tỏ quốc không tiếc gì thân mình mà giờ chỉ vì dòng xoáy của tiền bạc, lợi ích, sự bất mãn vì bản thân chưa được nhà nước đáp ứng  xứng đáng mà quay trở lại phản bội chính công sức của họ và sự hi sinh đồng đội, của cha anh đi trước, trở thành một phần tử phản động, chống nhà nước, nói xấu Đảng, chính quyền....phải chăng họ đang xả một loạt súng ngắn vào quá khứ, vào xương máu đồng đội đang yên nghỉ dưới tầng đất sâu, vào cõi lòng của những cựu chiến binh đang sống và hơn thế nữa là gieo vào lòng thế hệ trẻ một sự hoài nghi đáng sợ. Phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ chân chất không phải như vậy, họ quyết tử cho tổ quốc, là " bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa...., là không đòi hỏi đất nước phải đáp lại họ bởi vi ra đi vì lòng yêu nước thương nòi vô hạn.

" Đùng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta,, mà phải hỏi ta đã làm gì cho Tổ Quốc hôm nay............................" câu nới ấy thật đáng suy ngẫm.

 

 

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

( Tử Thy)

Tình cờ em đọc được bài của anh, anh hỏi giữa nhân dân và chính quyền ai sợ ai?.Câu hỏi của anh ý nghĩa thật đấy.Làm cái đầu óc tối tăm của em cứ nghĩ mãi. Không biết ai sợ ai hơn, hay không ai sợ ai nhỉ?

Ở nước nào thì em không biết nhưng ở Nước Việt mình, theo em được biết thì câu hỏi ấy anh đặt ra vô nghĩa lắm anh à. Chính quyền mà đọc được chắc chính quyền muốn tìm gặp anh để nhờ anh tư vấn cách gần gũi với dân hơn, để dân khỏi sợ.Còn Dân mà đọc được thì ôi, anh ơi! dân Việt mình buồn ghê lắm, lại đi tìm anh để hỏi xem anh có phải người của đất nước Xã Hội chủ nghĩa này không đấy?

Anh không biết là từ sau cuộc Cách mạng tháng Tám thành công, chính quyền đã về tay nhân dân lao động và toàn thể dân tộc Việt Nam à? ngay từ khi ra đời, Chính quyền ở nước mình là do nhân dân làm chủ, nhà nước CHXHCN Việt Nam là nhà nước của dân, do dân và vì nhân dân.

Em xin mạn phép ngoài lề tí, trong cuộc sống nếu cái gì là sở hữu của riêng mình, như cái  khách sạn mà mình làm chủ thì mình có phải sợ người mà mình cử ra để bảo vệ, quản lí khách sạn đó không? Chẳng ai lại đi sợ như thế cả mà quan trọng vẫn là việc mình chọn lựa, tin tưởng những ai để dảm nhiệm cái việc quản lí, vận hành cái khách sạn đó thôi.Còn trường hợp những người làm chức vụ đó không làm tốt thì với cương vị là chủ mình có quyền sa thải. Làm chủ có quyền lắm anh à.

Nhân dân Việt nam mình cũng thế, cũng làm chủ đất nước này, chính quyền là do nhân dân bầu ra, đại diện cho hơn 86 triệu dân quản lý đất nước, xã hội và đời sống hằng ngày của dân, bảo vệ Độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho nhân dân.Chính quyền nhà nước vì nhân dân mà phục vụ, cán bộ, công chức, viên chức làm trong bộ máy nhà nước là " người đầy tớ trung thành của nhân dân" ( Hồ Chí Minh). Nói cách khác, nhân dân cử những đại diện ưu tú nhất của mình vào đảm nhiệm các chức vụ quan trọng trong các cơ quan quyền lực Nhà nước, ở trung ương nhân dân bầu ra các Đại biểu Quốc hội và cũng có quyền được ứng cử.còn ở địa phương nhân dân bầu ra các đại biểu Hội đồng Nhân dân. Đó là các cơ quan đại diện cho quyền lực của nhân dân, được dân trao quyền quản lý nhà nước này. Và lẽ dĩ nhiên, Nhân dân với cương vị làm chủ của mình có quyền bãi, miễn nhiệm các chức vụ trong các cơ quan quyền lực nhà nước đó nếu họ đảm đương không tốt trọng trách của mình, quan liêu xa rời đời sống người dân.

Ở đây, em cũng phải nhấn mạnh rằng, khi nhân dân đã tin tưởng lập nên chính quyền để đảm bảo quyền lực nhà nước của mình luôn được giữ vững và tiến hành quản lý mọi mặt của xã hội thì nhân dân cũng sẽ phải được chính quyền quản lý để đi vào trật tự pháp chế xã hội chủ nghĩa, bảo đảm sự công bằng và nghiêm minh.Nghĩa là như anh nói ấy, nhân dân phải tôn trọng chính quyền mà mình bầu nên.

Vậy thì ở đây Ai sợ ai?

Ở Việt Nam, Nhân dân lập ra chính quyền và làm chủ chính quyền ấy còn chính quyền lại đảm nhận việc quản lý xã hội, chăm lo đời sống nhân dân cả nước thì tất nhiên mối quan hệ ở đây không phải là vấn đề ai sợ ai hơn mà thưa anh, theo em vấn đề ở đây là Mối quan hệ gắn bó giữa Nhà nước với nhân dân. Dân họ đã bầu ra chính quyền của mình thì chẳng có lý gì họ lại phải nói là sợ này, sợ nọ cả mà họ chỉ thực hiện đúng với địa vị làm chủ là họ được quyền kiểm tra giám sát việc hoạt động của chính quyền, ra sức góp ý kiến, công sức xây dựng chính quyền đó sao cho vững mạnh và nếu chính quyền làm sai, xa rời nhân dân thì ngay lập tức người dân họ sẽ có biện pháp chấn chỉnh, thay đổi. Còn người dân nào sai phạm, không có ý thức xây dựng chính quyền của họ thì họ giống một ông chủ tồi tệ mà thôi, không phải họ sợ chính quyền mà thực chất là họ sợ cái án mà họ phải lãnh, cái giá mà họ phải trả khi họ gây thiệt hại cho Nhà nước hoặc công dân khác. Đối với những công dân bình thường họ không làm gì tổn hại đến chính quyền, sống tuân thủ theo hiến pháp, pháp luật thì Chính quyền chẳng bao giờ động chạm đến họ cả. Và ở đây cũng  nói ai sợ ai cũng chẳng có ý nghĩa gì khi mình làm chủ và có một hệ thống đại diện cho mình đi quản lý thay mình, bảo vệ mình trước sự phá hoại của kẻ thù, đem lại lợi ích và phục vụ cho mình. Ở đây, yêu còn chưa đủ chứ sợ gì chứ???

Chính quyền muốn trấn áp những kẻ phản bội đất nước, phản bội giai cấp dân tôc, chống phá chế độ hòng cướp đi quyền lực của nhân dân, gây rối loạn trật tự an toàn xã hội, đe dọa đến sinh mệnh người dân, thì phải sử dụng công cụ hữu hiệu của mình là Pháp luật và hệ thống cơ quan chuyên trách chính là công an, cảnh sát. Nhân dân có nghĩa vụ phải tôn trọng pháp luật và các cơ quan chuyên trách bảo vệ An ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội. Công An, cảnh sát Việt Nam khác xa bản chất với các nước khác, đó là Công An nhân dân, Cảnh sát nhân dâ, từ nhân dân mà ra và vì nhân dân phục vụ, họ đảm đương nhiệm vụ bảo vệ Đảng ta, chế độ xã hội chủ nghĩa, chính quyền nhân dân, quyền và lợi ích nhân dân, giữ gìn trật tự an toàn xã hội và An ninh quốc gia...thế thì dân chẳng có lý do gì sợ lực lượng bảo vệ mình cả. Trừ khi công dân nào vi phạm pháp luật, sai phạm hoặc phản bội lại chính đồng bào mình thì công dân đó mới sợ lực lượng này. Anh không thấy là chưa đất nước nào mà có cái bối cảnh chính trị bình yên như ở nước mình à,anh không tự hào à, đến vị tổng thống nước xa xôi nào đó đến đây mà chạy rất thong thả bên bờ hồ mà không lo ám sát như ỏ nước bạn đi đâu cũng che chắn. Đấy chính quyền làm hết mình để bảo vệ dân như thế mà anh bảo sợ dân? Kể cả một công dân nước mình ra khơi đánh cá trên biển bị gặp bão trôi dạt sang nước bạn thôi mà chính quyền mình cũng phải tìm mọi cách để tìm kiếm, đưa công dân ấy về nước. Thử hỏi có nơi nào mà chính quyền quan tâm đời sống nhân dân sâu sắc vậy ko? Không tôn trọng, kính yêu nhân dân sao các vị lãnh đạo chính quyền làm được điều đó.

Nước mình mà anh cứ đi so với chế độ độc tài ở Bắc Phi, anh có nhận thức chính trị không vậy. Chế độ mình khác xa về bản chất người ta mà, chế độ xã hội chủ nghĩa, nhân dân làm chủ rồi mà cứ đi so với cái Chế độ độc tài lạc hậu.

Người dân mình gắn bó với chế độ lắm anh ơi, anh đừng có mang mấy cái kẻ phạm pháp, lệch lạc sợ chính quyền xử lý hoặc một số người cán bộ, công chức ko gương mẫu sợ nhân dân kiểm tra phát hiện được ra để nói ai sợ ai giữa đất nước đang tập trung ra sức phát triển toàn diện về mọi mặt đi lên chủ nghĩa xã hội này. Không ai sợ ai cả, nhân dân và chính quyền ở nước mình gắn bó máu thịt với nhau.Anh hiểu chưa ạ.

Mà em thấy có khi anh sợ cả nhân dân lẫn chính quyền.........................

 

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012


Rất lạ, các nghị sĩ QH khi thảo luận về một bộ luật liên quan nhiều đến quyền con người như Luật Luật sư, lại hầu như chỉ phát biểu về chủ đề: Các ông thầy dạy luật có được hành nghề luật sư.


Thậm chí, sáng nay, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã đề nghị, dưới giác độ một người thầy, với thái độ mà báo chí mô tả là “thiết tha”: “nên khuyến khích các giảng viên dám nhận làm luật sư”.


Báo cáo của Viện trưởng VKSNDTC Nguyễn Hòa Bình 1 ngày trước đó đã đề cập đến thực trạng “Số luật sư, người bào chữa tham gia bào chữa tại các phiên tòa hình sự chỉ chiếm tỉ lệ thấp, chủ yếu là luật sư chỉ định. Phần lớn tập trung ở những thành phố, đô thị. Đối với vùng sâu, vùng xa, tỉ lệ tham gia của luật sư, người bào chữa tại các phiên tòa hình sự không đáng kể”. 2 năm trước, khi con số 121 trường hợp oan sai được nói trước Quốc hội, không khí bấy giờ bỗng dưng lặng phắc. Chẳng hạn, nếu 121 phiên tòa đó có đầy đủ luật sư, không “chủ yếu là luật sư chỉ định”, có thể rất nhiều trong số 121 con người đó không phải chịu cảnh ngồi thu lu giữa 4 bức tường đá để gặm nhấm oan khiên thấu giời xanh.


Có lẽ, khi đưa ra quy phạm cấm các ông thầy dạy luật được hành nghề luật sư, các nhà soạn thảo đã chỉ nghĩ đến việc quản lý với những lo toan kêu rủng roảng, rằng “ảnh hưởng đến chất lượng giảng dạy”, rằng “không phù hợp với định hướng phát triển nghề luật sư”, thậm chí “không phù hợp với mục tiêu xây dựng đội ngũ luật sư chuyên nghiệp”. Có thứ giảng dạy nào không vì mục tiêu con người? Có thứ định hướng nào lớn hơn quyền con người. Và có thứ chuyên nghiệp nào chuyên nghiệp hơn việc không để xảy ra cảnh những người vô tội bị tống vào nhà đá? Các nhà làm luật đã quên khuấy mất 121 trường hợp oan sai rồi.


Nhưng việc sửa đổi Luật Luật sư lần này không phải chỉ là chuyện những ông thầy. Sáng nay, có đại biểu QH đã nhắc đến chuyện cái ghế. Nghĩa đen là tư thế luật sư ngồi ngước mắt nhìn lên quan tòa. Nghĩa bóng là sự bất bình đẳng đang tồn tại trong những pháp đường thâm nghiêm. Và, dẫu là thiểu số, cũng có người đã nói đến việc bỏ tấm giấy chứng nhận bào chữa, một thứ thủ tục hành chính, một hàng rào ngăn cách luật sư đến với thân chủ của mình. Cảm ơn đại biểu QH Bùi Văn Xuyền. Cảm ơn báo điện tử Chính phủ, thật ngạc nhiên, là tờ báo duy nhất đưa chi tiết này.


Cái ghế, hay tấm giấy, đang chỉ là những biểu tượng của một thực tế mà phổ biến là việc các cơ quan tố tụng từ chối cấp giấy chứng nhận bào chữa mà không buồn giải thích lý do, hay lớn hơn, cũng chua chát hơn, là tiếng nói của các luật sư nhiều khi hầu như không mấy ý nghĩa trong những phiên tòa.


Hôm qua, có một chi tiết giàu biểu cảm. Đó không phải là con số 420 tử tù vẫn chưa thể thi hành án vì thiếu thuốc độc. Đó cũng không phải là vấn đề khi Bộ Y tế đang bó tay bó chân trong việc tìm nhập nguồn thuốc độc. Mà nó biểu cảm ở nguyên nhân của việc khó khăn: Các hãng dược, dù bán kháng sinh với giá cắt cổ, đang lắc “không chấp nhận bán thuốc cho Việt Nam sử dụng vào mục đích thi hành án tử hình”. Nó biểu cảm ở lời đề nghị, cũng thật ngạc nhiên, của Viện trưởng VKSND TC về việc “Cần nghiên cứu toàn diện hơn về hình phạt tử hình. Cần sửa luật theo hướng thu hẹp, chỉ áp dụng mức án này với những tội danh gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng cho xã hội, thực sự không thể giáo dục, cải tạo”. Bởi, như lời ông Nguyễn Hòa Bình: “Đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận vấn đề này tiệm cận hơn xu thế chung của thế giới”.


Hình như vấn đề luật sư cũng thế. Chúng ta không thể giữ mãi trong đầu tư duy: “đóng cửa” để “bảo nhau” rằng tội phạm thì cần gì phải quan tâm, rằng thế là đã tốt lắm rồi. Bởi trước khi trở thành tội phạm và cả khi phải đứng trước vành móng ngựa, họ, một cách bất biến, vẫn là những con người.


LâmTrực@DT

LâmTrực@


Rảnh vào mấy trang của Ba Sàm, Nguyễn Xuân Diện, Lê Hiền Đức, Ki tô Chúa cứu thế, nữ Vương công lý... mà thấy ngán ngẩm. Thôi thì cũng vào cho biết, chứ anh không hiểu sao mà họ hiếu chiến kinh. Đặc biệt là mấy trang của mấy anh lấy danh Thiên chúa. Ở trên cao, có lẽ Chúa cũng ngán ngẩm vì mấy đứa con bất hiều, bất trị và bất trung này.


Trước đây, anh cứ nghĩ rằng mấy anh theo Thiên chúa từ bi lắm, hóa ra, Chúa nhân từ, nhưng những kẻ theo Chúa ở ta không phải ai cũng như thế.


Đọc một loạt bài, bài nào cũng sặc mùi chống dân tộc, kích động thù hằn với chế độ, với chính quyền, với người dân lương thiện. Thôi thì đưa tin đúng thì chẳng sao, nhưng bịa chuyện, bóp méo sự thật để nói xấu ai đó thì thật là quá thể. Chắc chắn Chúa không dạy bảo họ như thế.


Tò mò một chút, anh thấy mấy cha chỉ chuyên tìm những chuyện vỉa hè rồi thêm tí mắm muối, sáng tác thêm tý cho rùng rợn, và thế là thành một bài, rồi lu loa tung hỏa mù, chẳng biết đâu mà lần. Trên mấy trang này, cũng dành ra một góc để kêu gọi ngoại bang tẩy chay nhà nước, tẩy chay dân tộc. Thật không hiểu nổi nữa. Theo anh, trước khi là một con chiên, họ là một người Việt. Vậy sao họ lại phỉ báng dân tộc nhi? Trên thiên đường Chúa có biết không?


Dân tộc Việt vốn là một trong những dân tộc hòa hiếu nhưng lại thiện chiến bậc nhất trên thế giới. Chỉ tiếc rằng, giờ đây lại sản sinh ra những loại như ngồi nhổ lông trym đưa lên miệng cắn cho bõ tức, hoặc dấm dúi túm năm tụm ba bàn kế chửi đổng. Số khác thì bàng quan tụ thủ kệ mẹ, dân cũng tốt mà tộc cũng được, không có dân tộc cũng chẳng hại đếch gì đến tao. Nhưng, anh cam đoan rằng, đại đa số người dân Việt vẫn giữ nguyên được những phẩm giá của mình. Khi đất nước có biến, kể cả ngoại xâm hay nội xâm, điều đó sẽ khiến trái tim Việt thể hiện sức mạnh.


Bối cảnh như hiện nay mà mấy anh phản Chúa vẫn cứ nhấp nhổm hy vọng cách mạng "Rân trủ" kiểu Diện liều, Đức dở hơi thì đếch có đâu, anh nói thế cho nó vuông. Biết điều thì quay về lo cuộc mưu sinh đi thôi. Fulro với Chợ Lớn dân ta còn dẹp được, mấy cái quan làm báo, đĩ làm báo hay mấy cái bờ nốc gơ thì làm được cái đếch gì chứ.


Đi ra ngoài đường nghe thiên hạ nói chuyện hoặc lên mạng xem các công dân thời @ bàn tán mới thấy mấy thằng ti toe chống đối, kiếm cái "Tai nạn với chính quyền" để hòng được nổi tiếng chỉ là con rối cho ngoại bang. Khốn khổ thay, họ không biết điều này, vẫn mù quáng gào thét rủa xả, nâng bi bợ đít mấy mụ như Hằng phò, Bích điên, Đức ngố, Tần chập mạch.


Vô vọng, anh cho là vô vọng. Hãy nhìn lại lịch sử, một lũ lưu vong chống phá, có cả đất tận Thái Lan, có cả sự tiếp tay của Tàu khựa, có cả hậu thuẫn của Mỹ với súng to súng nhỏ, tàu lớn tàu bé, đảng này đảng nọ mà vẫn chết nhe răng, kẻ cầm đầu còn chết biến dạng không thể nhận ra nếu không có công nghệ ADN. Vậy thử hỏi, vài ba kẻ phản phúc ngồi ngoáy mũi bỏ miệng như mấy anh Ba Sàm, Chú Tễu, cậu Cù, Cứu thế, Công lý... thì làm được cái đếch gì? Chẳng gì cả. Rốt cuộc, không tu chính sửa sai thì học đếm đi mà chuẩn bị bóc lịch cho nó lành.


Mẹ kiếp, cả một xã hội vận hành theo thời cuộc như xe chạy trên đường, không chấp hành luật lệ giao thông thì chỉ có tan xác. Hài đếch tả!


Quay đầu vẫn còn kịp.

Có một số ít người vì những lý do cá nhân mang động cơ hằn học, bất mãn. Bên cạnh đó, cũng có không ít người được coi là có học, biết tư duy độc lập, nhưng lại quá ảo tưởng vào mình. Đây chính là những “con mồi” để bọn Việt Tân (VT) xâm nhập, dụ dỗ, lôi kéo. Khi đã biến loại người này thành công cụ của chúng, ngoài những “hỗ trợ tài chính”, VT không tiếc lời tung hê, nào là “những chiến sĩ dân chủ”, nào là “trí thức tiến bộ”, “hiệp sĩ thời đại”... để tưởng thưởng cho “công lao” chống phá đất nước của họ. Bên cạnh đó, các thế lực chống phá Việt Nam cũng bơm cho những “kẻ lạc lối” “giải thưởng nhân quyền” (với số tiền thưởng hậu hĩnh). Tất cả đều nằm trong âm mưu muốn thực hiện cách mạng màu ở Việt Nam, muốn phá vỡ sự ổn định chính trị để xã hội Việt Nam rơi vào thảm cảnh hỗn loạn, tan nát, đau thương như Ai Cập, Syria và những nước đã và đang bị lôi kéo vào “cách mạng màu”, “mùa xuân Ả Rập””. Nhưng chúng đã quá hoang tưởng...



Đặng Xuân Diệu, Đặng Ngọc Minh, Trần Minh Nhật, Hồ Văn Oanh, Hồ Đức Hòa, Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Lê Văn Sơn, Thái Văn Dung, Nguyễn Văn Oai


LÔI KÉO THÀNH VIÊN BẰNG... TIỀN

 

    Sau khi Phạm Minh Hoàng bị bắt, hơn một năm nay, VT không tổ chức được một lớp huấn luyện nào. “Im ắng” được một thời gian, chúng lại nhen nhóm kế hoạch, tiếp tục gây dựng nhóm phản động trong nước (gồm nhiều thành phần: trí thức, luật sư, công nhân...) hòng khởi động lại quá trình đào tạo, huấn luyện của chúng. Chuyên án HM.26 (tiếp nối chuyên án HM.29) đã xác định: tham dự lớp huấn luyện mới có 13 đối tượng (tập trung ở Nghệ An và Trà Vinh - là các nơi đã xảy ra các vụ rải truyền đơn, viết vẽ khẩu hiệu phản động của VT). Phần lớn chúng là thành viên VT, đã nhiều lần tham gia các khóa huấn luyện trước, được trả lương cao với mức 300USD/người/tháng, được trang bị phương tiện kỹ thuật hiện đại để làm nhiệm vụ tuyển chọn, phát triển lực lượng. Vụ án “Hồ Đức Hòa cùng đồng bọn hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, xâm phạm an ninh quốc gia, có đông đối tượng tham gia, liên quan đến nhiều địa phương và lĩnh vực, tôn giáo.

     Dưới sự lôi kéo của tổ chức VT, các đối tượng gồm: Hồ Đức Hòa (bí danh Thìn, SN 1974), Đặng Xuân Diệu (bí danh Tất, SN 1979), Nguyễn Văn Oai (bí danh Tý, SN 1981), Nguyễn Văn Duyệt (bí danh Khởi, SN 1980), Nguyễn Xuân Anh (bí danh Hải, SN 1982), Hồ Văn Oanh (SN 1985, bí danh Sự), Thái Văn Dung (SN 1988), Trần Minh Nhật (SN 1988), Đặng Ngọc Minh (bí danh My, SN 1957), Nguyễn Đặng Minh Mẫn (SN 1985, bí danh Ty), Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc (SN 1980), Lê Văn Sơn (bí danh Lê, SN 1985, tại Thanh Hóa), Nông Hùng Anh (SN 1983, bí danh Hoàng) đồng ý tham gia.

    Cũng với một “chiêu bài” cũ rích của VT, nhiều “con mồi” lại tiếp tục sa bẫy. Họ được VT cho tham dự các khóa huấn luyện đấu tranh bất bạo động, kỹ năng sử dụng internet an toàn, kinh nghiệm đối phó với Cơ quan an ninh Việt Nam... do chúng tổ chức tại một số nước Đông Nam Á. Nổi bật là khóa huấn luyện “Quang Trung 711 ” tại Thái Lan từ ngày 25 đến ngày 30-7-2011. Đây là khóa huấn luyện dành cho số đối tượng đã được kết nạp vào tổ chức VT, hoạt động tích cực theo sự chỉ đạo của số cầm đầu để phát triển lực lượng đủ mạnh nhằm thực hiện tham vọng thay đổi chế độ tại Việt Nam. Trong quá trình tham gia tổ chức VT, 13 đối tượng này đã được một số thành phần cốt cán của tổ chức, như: Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Thị Thanh Vân, Lý Thái Hùng... huấn luyện. Để thực hiện theo đúng kế hoạch của VT, các đối tượng được trang bị phương tiện phục vụ hoạt động như: máy vi tính, máy ảnh, camera bí mật...; được cung cấp tiền để tập trung vào việc tuyển chọn, phát triển lực lượng, tiến hành viết, tán phát tài liệu phản động tại Việt Nam; xúi giục kích động tham gia biểu tình...

    Trên cơ sở tài liệu điều tra, lực lượng An ninh Bộ Công an đã phân thành ba nhóm đối tượng cụ thể:

    Nhóm 1 - do Hồ Đức Hòa cầm đầu. Đầu năm 2009, thông qua mạng internet, Hòa đã tìm hiểu về tổ chức VT. Trong những lần lang thang vào mạng, Hòa đã kết bạn với một số đối tượng trong VT có bí danh là “Stephen”, “Trần” để trao đổi thông tin và quan điểm cá nhân. Ngay lập tức, Hòa được chúng mời sang Thái Lan. Ngày 26-8-2009, Hòa rủ Đặng Xuân Diệu (bạn Hòa) đi đường bộ qua Lào sang Thái để gặp thành viên của VT. Cả hai nhanh chóng được VT kết nạp vào tổ chức và giao nhiệm vụ phát triển lực lượng trong nước. VT đặt ra điều kiện nếu Hòa, Diệu tìm hiểu, lôi kéo được đối tượng mới thì phải báo ngay cho VT để tổ chức cho các đối tượng ra nước ngoài hoặc số cốt cán của VT trực tiếp về Việt Nam huấn luyện, nhằm mục đích cuối cùng là lôi kéo kết nạp vào tổ chức. Mê muội, mù quáng, Hòa đã chủ động tuyên truyền lôi kéo và giới thiệu kết nạp thêm nhiều đối tượng (đều là bạn bè, người cùng quê của y) vào VT. Sau đó, nhóm Hòa nhiều lần được tổ chức khủng bố, phản động này đưa ra nước ngoài tham gia các khóa huấn luyện về đấu tranh bất bạo động. Chúng lần lượt được kết nạp vào VT.

    Nhóm 2 là ba mẹ con bà Đặng Ngọc Minh. Tháng 3-2009, qua mạng internet, Minh cùng con gái Nguyễn Đặng Minh Mẫn được Nguyễn Thị Thanh Vân (ủy viên trung ương VT) tuyên truyền lôi kéo tham gia VT. Sau khi được kết nạp vào VT, Minh lại chiêu dụ thêm đứa con trai Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc tham gia cùng. Theo chỉ đạo của tổ chức, tháng 4-2010, Minh, Mẫn đã viết khẩu hiệu kích động tán phát tại Trường tiểu học xã Trung Ngãi , Vũng Liêm, Vĩnh Long. Cả ba mẹ con nhiều lần được VT tài trợ tiền bạc, đưa ra nước ngoài tham gia các khóa huấn luyện về đấu tranh bất bạo động, tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc.

    Nhóm 3 là nhóm hoạt động nhỏ lẻ. Mỗi đối tượng trong nhóm này tham gia tổ chức VT một cách độc lập. Lê Văn Sơn, quê Thanh Hóa là đối tượng có quan hệ mật thiết với nhóm đối tượng chống đối nhà nước như Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân và một số tu sĩ cực đoan. Vì thế, Sơn thường xuyên thu thập tin tức về khiếu kiện, việc đấu tranh của cơ quan công an với các đối tượng chống đối, các vấn đề bức xúc, nhạy cảm để phục vụ hoạt động tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam. Trở thành thành viên nhóm “doanh nhân trí thức cộng hòa” do Quân phụ trách, Sơn đã tham gia 2 lớp huấn luyện về kỹ năng truyền thông công giáo. Từ ngày 12 đến 13-7-2011, Sơn sang Thái Lan tham gia khóa huấn luyện “Quang Trung 711”. Khi bị bắt, Sơn tỏ ra ngoan cố, liên tục quanh co, chối tội.

    Trong nhóm này còn có sự xuất hiện của Nông Hùng Anh, quê Lạng Sơn. Năm 2009, sau nhiều lần lên mạng chơi, Anh quen biết với một đối tượng tên Toàn. Cả hai thường xuyên trao đổi thông tin về dân chủ, nhân quyền. Sau một thời gian ngắn, Toàn đã chủ động hướng dẫn và cung cấp 700USD để Anh ra nước ngoài tham gia các lớp huấn luyện đấu tranh bất bạo động do VT tổ chức. Ngày 25-7-2011, Anh cùng một người nữa được kết nạp vào tổ chức VT tại Thái Lan.

    Sau thành công của chuyên án, các đối tượng trên bị bắt giữ. Ngày 10-8-2011, Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can.

    Đêm 28-10-2010, cơ quan điều tra đã thực hiện lệnh bắt, khám xét khẩn cấp với Lê Văn Trinh (SN 1946, quốc tịch Mỹ) khi y nhập cảnh vào Việt Nam. Tại thời điểm đó, Trinh bị thu giữ hơn hai ngàn đôla, một danh sách gồm 30 số điện thoại, địa chỉ của số người khiếu kiện trong nước và một số trường hợp nghi cơ sở nội địa của VT. Trinh là đối tượng có quá trình chống đối cách mạng quyết liệt, có kinh nghiệm đối phó với cơ quan an ninh bởi trước kia, khi đang tham gia cách mạng, hắn đã đầu hàng địch, làm nhân viên của phủ đặc ủy trung ương tình báo chế độ Sài Gòn cũ - Ban Z22. Hắn từng bị bắt và bị xử 12 năm tù về tội “gián điệp” trong chuyên án MA90. Năm 2000, Trinh cùng gia đình sang Mỹ định cư. “Dòng máu phản bội” trong Trinh vẫn chảy. Sau khi tham gia tổ chức VT, Trinh đã nhiều lần về nước móc nối, xây dựng cơ sở cho hoạt động khủng bố.

    Sau những việc làm sai trái này, tháng 6-2007, Trinh đã bị cấm nhập cảnh về Việt Nam. Tuy nhiên, hơn một năm sau, từ Mỹ, Trinh về Campuchia để chỉ đạo nhóm sinh viên báo chí phát tán truyền đơn phản động, nhưng kế hoạch bất thành.

Sau khi bị cấm nhập cảnh, Trinh liền tìm cách “thay hình đổi dạng”. Tháng 12-2009, Trinh thuê một công ty dịch vụ ở Mỹ làm hồ sơ đổi tên nhằm che giấu, tránh sự phát hiện của cơ quan chức năng Việt Nam. Tháng 6-10-2010, Trinh dùng hộ chiếu mang tên Lê Kin (SN 1946) nhập cảnh vào Việt Nam, nhưng hành tung của y đã bị bại lộ.

    Qua công tác đấu tranh, Trinh khai nhận: chuyến về nước lần này, y mang theo năm ngàn đôla nhằm thực hiện ba nhiệm vụ, một: kiểm tra gây dựng lại nhóm báo chí sinh viên, hai: gặp gỡ hỗ trợ số đối tượng khiếu kiện, ba: tìm cách phát triển lực lượng, phục hồi tổ chức “Hội nhân quyền và dân quyền Việt Nam”. Theo lời Trinh, y sẵn sàng chi tiền để kích động các đối tượng tham gia khiếu kiện gây rối.


 LỜI THÚ NHẬN CỦA NHỮNG KẺ “ĐI LẠC”

 

    Tại cơ quan điều tra, Nguyễn Văn Oai đã thốt lên những lời ân hận về hành trình tham gia VT. Năm 2007, Oai từ Nghệ An vào Bình Dương làm công nhân. Tiền lương ba cọc, ba đồng đã làm Oai chán nản. Đầu năm 2010, anh họ Hồ Đức Hòa đến nơi Oai làm để nói chuyện. Hòa đã vẽ ra một cuộc sống mới nhằm lôi kéo Oai tham gia tổ chức VT. Đang lâm vào tình cảnh khó khăn, Oai đã gật đầu đồng ý. Kể từ đó, Oai tham gia vào tổ chức phản động. Đã ba lần Oai được cử tham gia lớp huấn luyện tại Thái Lan, Philippines. Toàn bộ chi phí do Hòa lo liệu. Tháng 11-2010, Thanh Vân yêu cầu Oai đến một khách sạn tại Nghệ An gặp hai thành viên VT (bí danh là Nam, Huy) từ nước ngoài về để làm lễ kết nạp cho Oai vào VT.

   Đầu tháng 1-2011, Oai và Nguyễn Văn Duyệt tiếp tục lên đường sang Thái Lan để được huấn luyện về cách phát triển lực lượng trong nội địa. Cả hai được cấp một máy ảnh và 500USD. Ngày 24-7-2011, Oai cùng đồng bọn từ sân bay Tân Sơn Nhất xuất cảnh sang Băng Cốc. Sau đó cả nhóm được đưa đến trung tâm huấn luyện “Quang Trung 711” - một biệt thự nằm trên đồi, cách Băng Cốc khoảng 200km.

    Sau khóa huấn luyện, nhiều đối tượng đều chuyển từ chế độ làm việc bán chuyên trách sang làm việc chuyên trách toàn thời gian cho VT với lời hứa được trả lương cố định hàng tháng, với mức tối thiểu 300USD/tháng. Để chứng minh ngoại phạm, nhóm Oai được bố trí, cung cấp các hình ảnh phù hợp với một chuyến đi du lịch Thái Lan. Ngoài tiền vé máy bay, chi phí ăn ở, trước khi về nước, mỗi người còn được VT chu cấp từ 300 - 500USD, một USB, máy tính, máy chụp ảnh, camera bí mật để phục vụ nhiệm vụ được giao.

    Ngoài ra, từ lời khai thành khẩn của Oai, cơ quan điều tra đã phát hiện thêm ba đối tượng khác cũng là thành viên của VT, gồm: Nguyễn Đình Cương (SN 1981), Hồ Văn Oanh (SN 1985), Lê Sỹ Sáng (SN 1980, cùng ngụ tại Nghệ An).

    Nguyễn Đặng Minh Mẫn cũng đã thừa nhận tội lỗi của cả ba mẹ con thị khi đã tiếp tay cho VT thực hiện hành vi chống phá nhà nước. Năm 2004, Mẫn và mẹ thường xuyên nghe đài “Chân trời mới” của VT. Sau đó, thị đã chủ động liên lạc với Thanh Vân - phụ trách đài qua email và skype. Tháng 9-2009, Mẫn cùng mẹ xuất cảnh sang Phnompenh - Campuchia tham gia khóa huấn luyện của VT. Trong lần xuất ngoại này, mẹ Mẫn là Đặng Ngọc Minh được kết nạp vào tổ chức, bí danh Ty, thuộc “Nhóm quốc nội”. Theo chỉ dẫn của Nguyễn Ngọc Đức, Thanh Vân; tháng 11-2009, Mẫn xuất cảnh sang Thái Lan để kết nạp vào VT và được giao nhiệm vụ phát triển lực lượng trong nước và phá hoại an ninh trật tự.

    Dù đã nhiều lần “thay hình đổi dạng” và được hà hơi tiếp sức từ những thế lực chống phá Việt Nam, nhưng suốt 32 năm qua, VT chưa bao giờ thoát được sự khinh bỉ, lên án của cộng đồng người Việt sống xa Tổ quốc; cứ vào Google gõ hai chữ “Việt Tân” là có hàng ngàn bài viết chửi bới “mặt trận phở bò”, “khiến chán” không thương tiếc. Điều đó đủ nói lên bản chất bịp bợm, khủng bố của tổ chức phản động này. Vì vậy dù có “tô son trét phấn” thêm bao nhiêu lâu nữa, Việt Tân cũng chỉ là tập hợp hổ lốn của những kẻ phản dân hại nước, cũng chỉ là công cụ chống phá đất nước của ngoại bang!

 
Theo blog Loa Phường

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

trelangblogspotcom.blogspot.com


Tối qua đi Highland gặp một bàn hai thằng Tàu Khựa béo như 2 con lợn mắt hí, lại cặp với 2 đứa con gái VN. Chúng nó ngồi chí choé, thỉnh thoảng hai thằng khựa lại cười hô hố, cấu chí nhau, ngứa mắt không tả. Chậc lưỡi, hoàn cảnh lắm lúc cũng đẻ ra chuyên nực cười.


Thằng cháu ngồi cũng ngán ngẩm việc làm thầu với bọn chệt bẩn tính, keo kiệt, bủn xỉn, nhưng ngặt nỗi dân An Nam làm việc hiệu quả thấp kém tệ hại quá. Cùng công nghệ mà thằng Tàu nó vận hành thì công suất gấp đôi hoặc hơn VN, thậm chí công nghệ tốt nhất của nó làm được gấp 4 lần dân VN.


Hỏi sao tập đoàn chúng mày không đi thuê bọn tư bản Tây Âu nó làm có khi cũng có hiệu suất cao hơn mà công nghệ có kém đâu, làm ăn gì với bọn Khựa, cháu bảo: vấn đề là cùng công suất nhưng bọn Tây giá đắt gấp 2,3 lần. Đấu thầu rộng rãi thì chả phải chọn bọn mắt hí kia.


Nhà giàu thì đú theo không kịp, phải chơi với bạn tầm trung, bình dân thôi.


Thực ra đó cũng là cái giỏi, cái ưu thế của bọn Tàu ở khoản có thể sản xuất bình dân hóa dân cho mọi đối tượng. Công nghệ của nó cũng không thua kém các nước phát triển là mấy và khả năng ăn cắp công nghệ giỏi nhất thế giới. Người ta nói, mọi công nghệ mới nhất trên thế giới nếu Tàu muốn thì chỉ 1 tháng sau đều có thể tái bản được. Tất nhiên bọn này có cái truyền thống hay cường điệu hóa những gì chúng có thể làm, nhưng phải thực lòng thừa nhận là đó cũng chỉ là vấn đề thời gian.


Quay lại vấn đề giá thành rẻ của bọn Tàu đối với cả những máy móc và công nghệ đắt tiền. Câu trả lời thường được nhiều người đưa ra vì bọn Khựa ăn cắp công nghệ, không mất tiền bản quyền và tác chế ban đầu. Câu hỏi đặt ra là: Vậy luật sở hữu trí tuệ đâu? tại sao không ngăn cản được? Chả có nhẽ vì sức mạnh quân sự bọn Tàu đang dần trở thành mối đe dọa với cả những cường quốc như Mỹ? vì quả bóng ngoại giao và chính trị lơ lửng, không ai dám mạnh tay với thằng Chí phèo? hay vì bọn Tàu có truyền thống "làm mà không nói" nên không biết đâu là ngọn nguồn căn cơ để kiên tụng?


Sao Việt Nam còn lắt léo hơn cỡ "nói 1 đằng, làm một nẻo" chả biết đằng nào mà lần mà vẫn cứ trâu chậm uống nước đục nhể? võ thằng say đánh quàn nên cứ khật khưỡng mãi chã đứng lên nổi.


Thôi đành hy vọng vào luật nhân quả vậy. Chờ, chờ...

LâmTrực@





#1. Tuần rồi, thực ra là 2 tuần, chờ mong cho kết quả tốt đẹp của Hội nghị, nhưng thất vọng. Đành phải chờ tiếp. Hiện tại không có ai bị kỷ luật, chưa rõ được trách nhiệm của ai đối với sự tuột dốc của nền kinh tế nước nhà. Dư luận không mấy tích cực vì không biết đồng chí X là ai, và vì sao BCT lại một đằng còn TƯ lại một nẻo.




#2. Rất mơ hồ rằng có thể có một cuộc chiến xảy ra đâu đó rất đẫm máu mà kết quả có nó là người dân đánh mất niềm tin. Thực ra, người dân không tự dưng đánh mất niềm tin mà ngọn đuốc soi đường thiếu lửa kiên quyết.




#3. Trong hoàn cảnh đặc biệt và hơi ngột ngạt này, người dân vẫn còn kịp nhận ra, rằng bác TBT và bác CTN có cái tâm thật sáng trong, một lòng vì dân tộc này, vì đất nước này. Đó là cái may của tuần qua.




#4. Vụ canh gà Thọ Xương vẫn ồn ào, chỉ thương cô giáo, (thực ra là các nhà giáo) đang bị đánh hội đồng chỉ vì một phụ huynh ất ơ với mặt trái của một đề mở được khuyến khích của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Mình tin là cô giáo sẽ đứng thẳng lên và tiếp tục sự nghiệp của mình.




#5. Cả tuần, dư luận liên tục bình loạn về bọn Tàu Khựa diễn tập hay tập trận đánh chiếm đảo ở biển Hoa Đông. Mình đồ rằng, nó đang giương đông kích tây, đánh lừa dư luận. Hãy thận trọng để bảo vệ Trường Sa máu thịt.




#6. Kết thúc một tuần bằng việc moi xác Nhà độc tài Libya Gaddafi để úp mở nguyên nhân về cái chết sinh học của ông này. Thế mới biết, chết chưa phải là đã hết.






Những gì diễn ra tuần qua thực sự làm mình thất vọng. Điều mong đợi đã không xảy ra. Thật may, mình không mất niềm tin.






Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.


Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

> Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: “Khi về quê, tôi sẽ trả lại nhà cho Đảng”

TPO – Những trao đổi thẳng thắn của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với cử tri TP. HCM ngày 18-10 đã nhận được sự chia sẻ nhiệt thành của bạn đọc cả nước.

 









Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm hỏi bà con cử tri TPHCM. Ảnh: Đào Ngọc Thạch.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm hỏi bà con cử tri TPHCM. Ảnh: Đào Ngọc Thạch..

Tiền Phong Online xin trích đăng một số ý kiến.

Bạn đọc Phạm Long bày tỏ sự tin tưởng với vai trò lãnh đạo của Chủ tịch nước : Tôi hoàn toàn tin tưởng vào vai trò lãnh đạo của Đảng. Cầu mong Chủ tịch Trương Tấn Sang luôn khoẻ mạnh để thực hiện hoài bão của mình, phục vụ nhân dân.

"Nhân dân cả nước rất tin tưởng vào sự quyết tâm thực hiện việc ngăn chăn vấn nạn tham nhũng, cảm động trước những ý kiến phát biểu của Chủ tịch nước. Cao Xuân Dũng.

Bạn đọc Lê Kiên Cương có liên tưởng tới phát biểu của nguyên bộ trưởng bộ Thương mại Trương Đình Tuyển " thà ăn cơm nguội cá khô chứ nhất định không tơ hào một đồng, một cắc của dân!lịch sử sẽ trang trọng ghi danh".

Là người dân yêu nước, tuyệt đối trung thành với Đảng, với Tổ quốc, tôi rất phấn khởi trước kết quả "bước đầu" của Nghị quyết Trung ương IV. Đây là bước đầu nhưng là bước đặc biệt quan trọng, có ý nghĩa vô cùng to lớn, khẳng định quyết tâm cao nhất của Đảng trong xây dựng và chỉnh đốn Đảng. Tôi cũng như nhiều người dân yêu nước đang đặt niềm tin tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng. Bạn đọc Hiệu Bùi.

Tôi cảm động trước lời nói chân thành rất mực liêm khiết của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Hà Văn Ấn

Nhiều bạn đọc tỏ lòng khâm phục tấm lòng của Chủ tịch nước, như chia sẻ của Nguyễn Xuân Trường "Đọc được những lời tâm huyết của Chủ tịch nước lòng người dân chúng tôi thấy khâm phục tấm lòng hết sức vì nước vì dân của bác Trương Tấn Sang". Và mong mỏi cán bộ noi gương Chủ tịch Trương Tấn Sang như bạn đọc Nguyễn Thanh "Được nghe những lời tâm huyết của lãnh đạo nhà nước mà có cảm nhận sâu sắc thự sự - ước mong có nhiều cán bộ như Chủ tịch nước".

Thậm chí bạn dọc Trần Tuân còn làm một câu đối:

ĐỒNG lòng hiệp sức dựng xây
CHÍ cùng một hướng tới ngày vinh quang
TẤN công những kẻ làm càn
“SANG hèn’ đất nước chẳng màng đến chi
THẬT là có kẻ vô tri
CÓ quyền rồi phá, kệ đời chúng ta
LƯƠNG tâm Tổ quốc đang cần
TRI thức được trọng, chi tiền dựng xây đất nước!

Sự đổi mới và thẳng thắn rõ nét. Vừa qua theo dõi tin tức về sự phê và tự phê của Đảng. Tôi vô cùng cảm kích trước những lời tuyên bố thẳng thắn. Tăng lòng tin của dân với Đảng điều đó sẽ được đi vào lịch sử đất nước. Ngô Hoàng Tiếp

Chúng ta hãy hy vọng. Lời nói và tâm huyết của Chủ tịch nước thật đáng trân trọng. Chúng ta hãy hy vọng. Mong rằng loại Vius tham nhũng sớm được loại bỏ khỏi cơ thể của đất mẹ Việt Nam. Nguyễn Thái San

Báo Tiền Phong luôn trân trọng các ý kiến của độc giả.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

http://trelangblogspotcom.blogspot.com/

“Cái nắng nóng của trời Sài Gòn vào buổi trưa làm con ngừơi ai cũng khó chịu, tôi đang chạy xe trên đường về Chùa cho kiệp giờ Ngọ. Đến ngã tư, mọi người dừng xe vì đèn đỏ, trong lề có một ai đó đang cố gắng chen mình qua những chiếc xe máy để ra phía ngoài. Bỗng…! - Sư Cô ơi cho con xin mấy ngàn, Con đói ! Một giọng khàn khàn, run run làm Tôi giật mình. Quay lại, trước mắt tôi lúc này là một cậu bé gầy teo tóp, nhếch nhác cố ngước lên nhìn cô, tay bưng cái mũ lá rách, bên trong không có đồng tiền nào. - Sư ơi làm ơn...! Giọng cậu bé vẫn khẩn khoản. Cậu bé nhìn tôi ánh mắt van xin. Bần thần một lát rồi tôi chợt ngước lên nhìn đồng hồ giao thông chỉ còn mười mấy giây thôi, Tôi vội lấy từ trong túi áo ra lúc này thật sự tôi cũng không có tiền, chỉ có được mười mấy ngàn và đặc biệt là một vĩ kẹo. Tôi nhanh tay đặt lên đôi bàn tay lấm lem của em. - Con cám ơn Sư Cô nha!. Rồi nhanh chân chen qua những dòng xe để chạy vào lề. Rồi 2..1..0 đèn xanh báo hiệu. Tôi lên ga và chạy tiếp, thật sự lúc này tôi cũng chưa hiểu được chuyện gì những người ăn xin đâu phải là lần đầu tôi gặp nhưng lần này sao làm tôi thấy đau đau trong lòng. Chạy xe đi xa một hồi, lúc này trong lòng tôi thầm nghĩ, cậu bé này trạc tuổi em mình ở nhà mà đã phải đi ăn xin kiếm sống, tha phương cầu thực. Không biết con cái nhà ai, gia cảnh thế nào mà bố mẹ lại để con vất vưởng đi ăn xin, chịu khổ, không biết nó có đi học không đây. Nếu như lúc nảy trong túi tôi có nhiều hơn số tiền đó không phải chỉ là mười mấy ngàn và kẹo thôi, thì tôi đã có thể giúp được nhiều hơn cho cậu bé chăng. Chiều hôm ấy tôi tiếp tục đến trường trời mưa to, mưa xối xả. Ngồi trong phòng học cùng mọi người chợt Tôi nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, Tôi nghĩ đến những phận người, nghĩ đến cậu bé... Theo tôi Cuộc sống không phải là một mẻ lưới của số phận. Cuộc sống chính là một mối giao hoà bất tận giữa mỗi cá thể đang tồn tại. Và trong mối giao hoà đó, những gì bạn thể hiện sẽ nói lên bạn là ai, Có những cơn bão đời đã đốn ngã nhiều con người... tại sao chúng ta - những người cùng sống chung một xã hội, chúng ta phải biết giúp đỡ lẫn nhau chứ! Một lần thôi nếu có một điều ước... tôi sẽ ước thế giới này sẽ không còn những mảnh đời như em bé ăn xin hay hơn thế nữa, mọi người cùng sống bên nhau. sẽ không còn phân biệt giàu nghèo. Tôi nhìn thấy được trong khóe mắt sâu thẳm của họ vẫn nhen nhúm một tia hy vọng, hy vọng về một điều gì đó thần kỳ... hy vọng về một mái ấm... một tình yêu... và một cuộc sống tốt đẹp như mọi người. Vậy là mỗi lần đi học về khi đi ngang qua đoạn đường đó tôi thường cố tình chạy xe chậm lại để dừng đèn đỏ, nhưng sao không thấy cậu bé....! để tôi lại được…!” Thiện Hiền

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Mrhades

             Bà con à, chúng nó biết một chút ít về tin nội bộ trong Đảng ta, trong nhà nước ta mà chúng nó chém và bịa đặt một cách điêu đứng. Hay nhất là trong số tin của bọn chúng có 1% là tin đúng và đồn thổi 99% còn lại. Để cái chút 1% đó cho bà con tin là thật, tin là bọn chúng đang đưa những tin đúng.

Mà căn bản là bọn chúng khá là khéo léo trong việc chọn ngôn từ và dụ dỗ người khác vào vòng xoáy của sai sự thật. Có lẽ bọn chúng là những tên có học thức thật cao siêu, thế nhưng những tên có học thức như thế thì làm gì cho đất nước, giúp được gì cho Việt Nam. Nói thật, có bao giờ con lại đi nói xấu và chửi mẹ của chính mình bao giờ đâu. Thế mà chúng nó ăn cháo đá bát, chúng nó ăn lúa gạo được trồng trên chính mảnh đất Việt  vậy mà bọn chúng còn quay lưng phản động, chúng nó post bài nói xấu đảng, về phe với bọn nước ngoài đòi quyền dân  chủ, đòi tự do báo chí. Chúng  nó đâu có hiểu biết chỉ vì hạnh phúc và lợi ích riêng của bọn chúng thôi mà có thể triệu  triệu người Việt mất nước, trong đó có gia đình của chúng nó nữa. Đắng cay thay, không hiểu bài học làm người của bọn chúng để ở đâu? Chúng nó tung hàng loạt tin đồn giả bêu xấu những người cống hiến với đất nước, chúng nó lợi dụng nước đục thả câu, chỉ cần có một chút sơ hở thôi là chúng nó lại lấy cớ để dụ dỗ và lừa lọc bà con. Thế này là tại Đảng, thế này là tại Nhà nước. Đến khi chính quyền ra tay bắt chúng nó thì chúng nó kêu ca là nước việt nam không có quyền dân chủ, chúng nó thách thức kêu gọi thế lực tiếp tế bên ngoài đánh vào chính quyền của ta, rằng là việt nam đang tước đoạt quyền tự do báo chí. Loại người như bọn chúng liệu có đáng để bà con chúng ta tin không. Bà con à, đảng đi và sống với bà con mấy chục năm liền. cuộc sống nhờ có đảng mà thêm ấm no , yên vui. Nếu mà không có Đảng thì ai dẫn đường chỉ lối cho bà con. Thế mà một đám phản động như bọn chúng dám cả gan lôi kéo, lừa lọc bà con để tách bà con ra khỏi Đảng. mà sức mạnh của bà con mà không gắn với Đảng thì làm sao mà nó mạnh được. chúng nó là mấy thằng có chút ít học thức, lợi dụng bà con đi làm quần quật quanh năm, lợi dụng quyền lợi của bà con để gây chiến tranh nội bộ. Dân ta đánh Đảng ta. Thử hỏi xem ai là cái bọn nhiều quyền lợi nhất. Cái bọn thối mồm đó chúng dám bảo là đứng ra bảo vệ quyền lợi cho bà con, là chúng đang vì dân chủ, vì quyền của bà con.

Thế nên, tôi viết bài báo này cho bà con biết đường mà lường biết đường mà cảnh giác với đám tào lao đó. Để bà con biết cái bộ mặt của bọn chúng, rằng cái mồm của bọn chúng toàn ca cẩm những điều không tốt đẹp gì. Bà con đừng có vì cái lợi trước mắt mà nghe lời hay tin theo. Sự thật là bọn chúng đang bán rẻ bà con và đất nước mình

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

LâmTrực@

Chiều nay làm trận bóng đá trên sân PSA, bên anh ít người nhưng vẫn thắng bên Sư phụ. Sư phụ cay lắm, mặc dù cụ cũng có vài đường bóng nguy hiểm đến lãng mạn. Rất tiếc, bóng đá là sòng phẳng và bình đẳng, người ít vẫn có thể thắng đối thủ đông người. Đó là điều anh muốn nói tối nay. Tối nay, ngồi quán cóc cô Hồng bên siêu thị Việt Long, làm chén trà đặc cùng mấy bác xe ôm. Trong khói thuốc mơ hồ, anh nhận ra, dân ta hay thật. Bình thường thì lắm chuyện vớ vẩn với nhau. Nhưng khi vận nước đã đến, hoặc giả có nguy cơ đe dọa từ bên ngoài, dân ta thật tuyệt. Chỉ là mấy bác xe ôm thôi mà quan tâm đến vận nước đến vậy. Anh thấy mình còn sa lông quá. Thật xấu hổ! Nghe các bác chém gió về chuyện bọn tàu mà thấy khí thế hừng hực. Nghe sướng vãi. Anh post lại chơi.


Thằng này là Đặng Tiểu Bình - Tức Bình lùn Điều khiến anh ngạc nhiên là mở đầu câu chuyện chỉ là câu hỏi liệu thằng Trung Quốc nó có đánh ta không, mà cuối cùng trở thành một diễn đàn của người dân về chủ đề bảo vệ đất nước. Tài thật. Có nhiều bác chém to chém nhỏ, nhưng đại loại thế này.

# 1. Anh thấy tình hình càng ngày càng căng thẳng, anh đồ rằng chiến tranh cục bộ là điều không tránh khỏi trong thời gian tới nếu Tàu khựa và thằng em Đài Bắc của nó cứ tiếp tục gây hấn.

# 2. Một thanh niên trẻ với bộ dạng từng trải đốp ngay,em dự là nó không dám đánh, tính thằng tàu nó thế, ba hoa phét lác chứ nhử kẹo cũng đéo dám động binh. Chỉ dám đứng xa doạ thằng Philipines yết rớt thôi, gây sự với Việt Nam thì mình cho chúng nó thành bụi. Hải quân Trung Quốc chưa đủ tầm để tiến vào lãnh hải Việt Nam, không quân càng không đủ tuổi lọt qua lưới lửa phòng không, tấn công trên bộ sẽ dẫn đến chiến tranh tổng lực và sẽ bị sa lầy. Tóm lại, chấp thằng khựa một mắt. Các bác tin em đi. Không ai nói gì, cậu chém tiếp, Chú Vịnh sắp về rồi. Chú về tình hình có nhiều biến động lớn đấy. Về cơ bản Khựa càng hung hăng trên biển Đông thì càng nên mừng vì còn xơi mới có chiến tranh. Khựa uýnh ai cũng âm thầm lặng lẽ như con chó cắn chộm (Mình khoái câu kết này). Như vụ chiến với Ấn Độ, Việt Nam và thậm chí với Liên Xô trước đây. Tàu ngầm Kilo đang chạy rà máy, sắp về rồi.

# 3. Nó càng hung hăng thì các nước xung quanh càng cảnh giác. Hiện giờ Trung Quốc không có nổi một đồng minh, xung quanh Trung Quốc đều là kẻ thù và đa số có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc. Tàu đang tự cô lập, trói chân tay mình, nó như con chó dại bị bao vây, gầm gừ doạ cắn hết người này đến người khác cố thoát ra, càng khiến người ta siết chặt vòng vây hơn (Lại một câu mình phê), cái vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp diễn.

# 4. Chính ra thằng Mỹ mới là thằng thâm hiểm, nó tâng bi, nâng tầm thằng tàu lên hết cỡ, một mặt khiến các con giời CCP phổng mũi, vừa đề thoả mãn tâm lý AQ của bọn trọc phú mới giàu lên, mặt khác khiến các nước xung quanh lo sợ mà xa lánh Trung Quốc và liên minh với Mỹ. Mấy năm gần đây thằng Tàu thái độ cực khệnh, nói năng giọng đàn anh với cả Gấu Nga thì thằng này ngu hết sức. Đến khi tức nước vỡ bờ, cả thế giới người ta bu lại đập cho thành cám thì mới mở mắt ra.

# 5. Chú nhận định tình hình còn non nớt lắm. Không phải ngẫu nhiên mà Tàu và thằng em nó đồng loạt tăng cường hoạt động ở Biển Đông trong thời gian qua. Tất cả đều dựa theo chiến lược và kế hoạch được chuẩn bị rất tỉ mỉ. Anh đồ rằng bản kế hoạch thôn tính Biển Đông của Khựa đều có những tham biến khác nhau, trong đó có mức độ phản ứng của các bên Việt Nam, Philippines, Asean, Mỹ...đều được lên rất chi tiết. #6. Chúng nó tăng cường hoạt động gây hấn để hướng sự chú ý của dư luận trong nước ra ngoài ý mà. Đang sắp đại hội Đảng, lại còn vụ bê bối của anh Lai nữa, kỳ này Bình béo sẽ thay Đào mặt thớt, không biết Bình béo này có giống thằng Đặng Tiểu Bình lé lùn khi xưa không, vừa lên ngôi là xua quân đánh Việt Nam lấy số. Mà nghe tin từ mấy cụ bên ngoại giao là trong nước nó đang đấu đá kinh lắm, anh Lai là một nạn nhân của trò đấu đá này, giống Nguyễn Việt Tiến chú mình khi xưa. Kinh chưa?

# 7. Anh bổ sung thêm này, có 1 chứng cứ quý giá vào tư liệu chứng minh Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Bọn Tàu bẩn định nói gì đây? Bản đồ Trung Quốc ghi đảo Hải Nam là cực nam. Trong tấm bản đồ của Trung Quốc xuất bản năm 1904, cực nam của nước này được ghi rõ là đảo Hải Nam, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa. Nhà sử học Dương Trung Quốc cho hay, bản đồ "có yếu tố mới về mặt pháp lý".

# 8. Một tấm bản đồ chả mang nhiều ý nghĩa trong vấn đề tranh chấp rất phức tạp này. Nhưng nhiều chứng cớ sẽ mang lại tính cộng hưởng cao để đưa đến những lập luận rõ ràng và chắc chắn. Mặt khác, Việt Nam yếu nên tốt nhất là dựa vào các lập luận chứng cứ của mình để khẳng định chủ quyền lãnh thổ. Kết hợp giữa pháp lý, năng lực nội tại và chiến lược ngoại giao phù hợp, chúng ta sẽ có đầy đủ tự tin để ít nhất là giữ được nguyên trạng thái biển đảo như hiện nay. Nếu ai cũng đớn hèn nghĩ rằng nó mạnh hơn mình nhiều, nói lắm cũng chả làm đéo gì thì bây giờ chúng ta đang nói tiếng Mandarin, quốc tịch Tàu chứ đéo phải tiếng Việt, quốc tịch Việt Nam với văn hoá ngàn đời chống giặc ngoại xâm. Thoái chí và đớn hèn nhất định không phải là bản tính của dân tộc Việt- lịch sử đã chứng minh. Ông cha ta đã nói thế này: Đánh cho để dài tóc. Đánh cho để đen răng Đánh cho nó chích luân bất phản, Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn, Đánh cho sử tri Nam Quốc anh hùng chi hữu chủ.

# 9. Xét tình hình hiện tại thì ta nên áp dụng phương pháp Chí Phèo. Nếu Khựa cho 1 cái xuồng rách tiến vào vùng biển của ta thì ta cũng phải bù lu bù loa lên là Hải Quân Trung Quốc xâm phạm lãnh hải, rồi gửi công hàm phản đối, thưa kiện lên Liên Hợp Quốc, rồi cho các chí sĩ gì gì đó ra bờ hồ tụ tập phản đối quân xâm lược...tóm lại là để cho nó mất mặt và tỏ ra là ta luôn là người bị hại...

# 10. Việc kak gì phải làm ăn trò mèo thế? Đm cứ vào trong thềm lục địa là bắn chết mẹ bọn Tàu đi, xem nó dám làm gì. Đã đến lúc phải thay đổi rồi các con bò ạ, màn đêm đóng cửa bảo nhau và thân Trung cộng đã qua rồi. Giờ ở Việt Nam cứ nghe đến hàng Tàu là người ta nghĩ đến độc hại, ung thư, phòng khám Tàu là giết người, thi công Tàu là rùa, bẩn thỉu, kém chất lượng, cá nhân thân tàu thì bị chửi rủa, cách chức...Trên mặt trận báo chí và ngoại giao, những cụm từ Ngang ngược, ngang hiên, lộng hành, bành trướng....đã xuất hiện một cách dồn dập và vô tư trong thời gian gần đây. Tất cả chỉ phản ánh một điều, khi dân tộc bị dồn vào chân tường thì bản tính hèn mọt chợt mất đi, thay vào đó là tinh thần tự vệ kiên cường, tình yêu dân tộc được nhân lên gấp nhiều lần. Đó là giá trị của dân tộc Việt. Có thể hèn, nhu nhược trong một thời gian dài thậm chí cực dài. 1000 năm Bắc thuộc, 100 năm thực dân là những ví dụ điển hình. NHưng dân tộc ấy có thể bùng phát hơn cả mồi lửa nhúng xăng, những Tuyên ngôn Ba Đình, Chiến dịch Điện Biên, Giải phóng SG, Chiến tranh biên giới...là những ví dụ gần và rõ ràng nhất minh chứng cho giá trị đó.

# 11. Nhớ hồi Cách mạng tháng Tám khi xưa, cha ông ta với gậy tre, dao rựa, tầm vông, cũng vùng lên chống quân phiện Nhật. Thời Kháng Chiến chống Pháp, hàng ngàn người trung lưu, bỏ phố phường, lên chiến khu Việt Bắc, ăn củ mài, tắm nước suối, thề đánh đuổi giặc Tây. Những năm chống Mỹ, hàng vạn người thanh niên miền Bắc bỏ vợ mới cưới, mẹ già, con thơ, xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, sinh Bắc tử Nam, quyết giải phóng cho bằng được đất đai tiên tổ. Vậy mà giờ đây, lũ khuyển nô ăn bánh thánh mốc, uống nước thánh múc từ sông Tô Lịch lại có những tư tưởng hèn nhát, khốn nạn đến mức ở nước ngoài lập hội cái con kak gì đấy để đòi lật đổ chế độ, kích động dân ta gây áp lực với Tàu, với chính phủ. Đéo cẩn thận là mắc mưu bọn Tàu Khựa ngay. Cái bản chất nô lệ, súc vật đã ăn vào máu, vào tim, vào từng tế bào của bầy chó săn cổ đeo cây thập ác. Chúng không hề có lòng tự tôn dân tộc, không hề có những giá trị căn bản để được coi làm con người. Khi chiến tranh gần kề, chúng kêu gào chủ hoà, đầu hàng giặc một cách hèn hạ đúng như cha ông cờ vàng của chúng khi xưa. Một bầy súc vật không có lương tri, không có nhân tính, nhưng luôn kêu gào đòi hỏi quyền làm người (nhân quyền). Thật đáng tởm nôn. Thấy chưa, dân ta ngon ghê. Anh ghi chép lộn xộn, phi logic các bạn tự phê nhé. Tks.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là một nhà cách mạng vĩ đại. Nhưng bên cạnh sự nghiệp cách mạng vĩ đại, Chủ tịch Hồ Chí Minh còn có một sự nghiệp báo chí vẻ vang.
          Trên con đường đi tìm độc lập tự do cho Tổ quốc, Người hiểu sâu sắc báo chí là một vũ khí sắc bén của cách mạng. Như Lê-nin đã nói: Báo chí là người tuyên truyền tập thể, người cổ động tập thể và người tổ chức tập thể. Chính vì thế, ngay từ những ngày đầu tìm đường cứu nước, Hồ Chí Minh đã viết báo, làm báo đểphục vụ sự nghiệp đấu tranh cách mạng.

            Mỗi lần nói chuyện với các nhà báo, Bác Hồ thường nhắc nhở: Viết cho ai? Viết cái gì? Viết để làm gì? Viết như thế nào? Nội hàm giá trị của những câu hỏi này là nội dung cốt lõi của phương pháp làm báo chí cách mạng. Đó là sự thể hiện trách nhiệm xã hội, nghĩa vụ công dân của người làm báo; là yêu cầu trau dồi đạo đức, tác phong; nâng cao kiến thức, trình độ chuyên môn, nghiệp vụ của mỗi người làm báo; là tính mục đích rõ ràng, tính khoa học sâu sắc trong hoạt động báo chí.

           Trong các thời kỳ cách mạng, báo chí luôn luôn là vũ khí sắc bén trên lĩnh vực tư tưởng. Đảng, nhà nước và nhân dân ta đánh giá cao vai trò quan trọng của báo chí trong đời sống xã hội, trong sự nghiệp cách mạng. Bằng lòng dũng cảm xông pha, bằng lao động cần cù, sáng tạo; những người làm báo đã sống và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại, làm nên truyền thống vẻ vang của báo chí nước nhà, góp phần to lớn vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN.

Đối với Hồ Chí Minh, văn chương, báo chí có tính lịch sử, cụ thể. Thời kỳ vận động cách mạng, dân trí còn thấp thì phải viết đơn giản, dễ hiểu, ngắn gọn, xúc tích đi thẳng vào lòng người. Sau này, khi dân trí đã được nâng cao, Bác lại khuyên chớ viết khô khan quá để người ta thấy hay, thấy lạ thì mới đọc. Đọc các tác phẩm báo chí của Hồ Chí Minh có thể thấy toát lên một phong cách báo chí: Ngắn gọn, phóng khoáng, thiết thực, giàu sức sáng tạo ngôn ngữ và hấp dẫn người đọc.

           Xung kích trên mặt trận tư tưởng văn hóa, “cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ”, “cây bút trang giấy là vũ khí sắc bén”, người làm báo có mặt trên khắp các trận tuyến để tuyên truyền, cổ động, tham gia tổ chức các phong trào hành động cách mạng của quần chúng dưới sự lãnh đạo của Đảng. Qua ngòi bút, trang giấy, qua làn sóng phát thanh, truyền hình cùng mạng internet; các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đến với nhân dân, làm nên bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam: Kiên trì mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với CNXH; phấn đấu cho “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Từ thực tiễn sinh động của đời sống xã hội, bằng trách nhiệm xã hội và nghĩa vụ công dân, báo chí đã thật sự trở thành cầu nối thống nhất giữa “ý Đảng - lòng dân- kỷ cương, phép nước”.

Làm báo theo tấm gương Hồ Chí Minh là sự phấn đấu suốt đời của những người cầm bút hôm nay, để có những tác phẩm báo chí đáp ứng được yêu cầu thông tin:”Nhanh, đúng, trúng, hay”, góp phần tăng cường sức mạnh công tác tư tưởng của Đảng.Với công việc làm báo, rất cần sự tỉnh táo của một “Cái đầu lạnh”, cần sự nhiệt thành, tận tụy của một “Trái tim nóng”; đặc biệt là tránh thái độ bàng quan, vô cảm với thời cuộc, với mọi nỗi niềm của con người

            Tự dưng lại nhớ đến mấy chú bộ đội cụ Hồ, hình ảnh quen thuộc trong lời ru của mẹ của bà khi xưa. Rồi thửa nào đó, còn ngô ngê: “cháu yêu chú bộ đội cụ Hồ”. Cũng đã lâu lắm rồi, chiến tranh đi qua, và hình ảnh bộ đội cụ Hồ như đi vào câu chuyện cổ tích vậy.. Những ngưới lính đó đã hi sinh tuổi thanh xuân của mình, cuộc sống của mình để cống hiến cho đất nước hòa bình độc lập tự do như hôm nay.Cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ đã đi qua nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong kí ức của mỗi con người.  Ngẫm lại không biết phải tỏ lòng biết ơn to lớn của mình như thế nào đến các anh. Tôi xin sẻ chia với các bạn mấy bài thơ về Bộ đội cụ Hồ

          Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến, người lính- anh bộ đội cụ Hồ đã nhanh chóng trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến, trở thành niềm tin yêu và hi vọng của toàn dân tộc. Nhà thơ Tố Hữu đã viết về Anh bằng những vần thơ tươi thắm nhất, sôi nổi nhất của lòng mình. Bởi anh là Tổ quốc, anh là hôm nay, anh là mãi mãi. Anh mang trong mình lí tưởng cao đẹp- đó là giải phóng dân tộc,là thống nhất đất nước.Tố Hữu đã nói hộ tình cảm của nhân dân đối với anh vệ quốc quân- những con người anh hùng thời kháng chiến chống Pháp:

Giọt giọt mồ hôi rơi

Trên má anh vàng nghệ

Anh vệ quốc quân ơi

Sao mà yêu anh thế

     Trong một phút gặp gỡ bất ngờ nhưng nhà thơ Tố Hữu đã kịp ghi lại hình ảnh Anh và tình cảm của mình dành cho những con người ấy.

     Sinh ra ở một nước nông nghiệp,họ vốn là những người nông dân mặc áo lính.Vì độc lập tự do của Tổ quốc, họ tạm biệt quê hương, gia đình, tạm biệt người vợ trẻ ra đi chiến đấu.Trong bài thơ “Thăm lúa”, Trần Hữu Thung đã khắc hoạ khá thành công hình ảnh anh vệ quốc quân nông dân qua nỗi nhớ của người vợ trẻ ở quê nhà:

Một buổi sáng mai ri

Chiền chiện cùng cao hót

Lúa cũng vừa sậm hột

Em đưa anh lên đường

Cái sắc mây anh mang

Em xách mo cơm nếp

Lúa níu anh trật dép

Anh cúi sửa vội vàng

Vượt cánh đồng tạt ngang

Đến bờ ni anh bảo:

“ Ruộng mình quên cày xáo

Nên lúa chín không đều

Nhớ lấy để mùa sau

Nhà cố làm cho tốt”.

      Cái chất nông dân thuần phác rất đáng quý ở con người anh và chính nó đã tạo nên sức mạnh để anh vượt qua mọi khó khăn gian khổ chiến thắng kẻ thù. Bài thơ tuy không trực tiếp viết về anh bộ đội nhưng người đọc vẫn cảm thấy hình ảnh đẹp đẽ gần gũi của anh trong tâm tưởng, nỗi nhớ của người vợ trẻ

     Trong cuộc chiến đấu một mất một còn, anh bộ đội là người trực tiếp chịu biết bao hi sinh gian khổ. Chúng ta thán phục sức chịu đựng phi thường của những người nông dân mặc áo lính. Đó là tinh thần vượt khó chịu đựng gian lao:

“.....ngày đi, vắt với sương

Ngô bung xôi nhạt,nước lưng bương

Đêm mưa rình giặc, tai thao thức,

Mùa lại mùa qua, rét nhức xương”

                                                                                                                         Tố Hữu

     Trong bài “Đồng chí” của nhà thơ Chính Hữu, hình ảnh đó lại hiện lên gây xúc động lòng người:

“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”

Anh- người lính bộ đội cụ Hồ  chính là sự kết tinh cao độ những truyền thống tốt đẹp của dân tộc suốt trong bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước.Hình ảnh người chiến sĩ mãi là hình ảnh đẹp nhất trong thơ, mãi là chân dung đẹp nhất của thời đại chúng ta.


 -------------- Phan Hương----------------

Lượn bước trên con đường thân quen, thấy mùi hoa sữa ùa về, Mùi hoa sữa hăng hắc, nhưng càng ngửi càng mê và cái se se lạnh của trời thu lúc sáng sớm, lúc chiều về có lẽ là đặc điểm khó quên nhất của muà thu Hà Nội. Hóa ra Hà Nội đã vào thu. Mới ngày nào còn đi giữa cái nắng chói chang của mùa hè, hay trong cơn mưa rào như trút nước,  mới hay ta đang đi giữa mùa thu…

Hà Nội vào thu mùi hương hoa sữa nồng nàn hòa quyện cùng cái se lạnh của mùa thu, tạo nên cảm giác nhè nhẹ và thoang thoảng. Nó đi vào lòng người và tâm trí mỗi người khi đi qua những con phố, những góc bờ hồ. Hà Nội mùa thu thật là tuyệt.

Thu Hà Nội như một món quà mà thiên nhiên, đất trời ban tặng cho mảnh đất ngàn năm. Mùa thu thì ở đâu cũng có, nhưng thu Hà Nội vẫn cứ đẹp đến nao lòng. Bầu trời xanh hơn, nắng vàng trải nhẹ trên những con đường, góc phố, trên những ngọn cây. Gió heo may nhè nhẹ thổi, cuốn theo những chiếc lá xoay xoay rơi như nốt nhạc. Thu Hà Nội đẹp và quyến rũ không chỉ vì cảnh sắc, khí hậu mùa thu, mà còn là điều gì đó mà ta chỉ có thể cảm nhận - rất khó gọi tên.

Mùa thu, mặt Hồ Gươm xanh biếc soi cả bầu trời xanh. Hàng cây cũng xanh, vài ngọn cây loà xoà đón nắng ửng vàng. Những cành lộc vừng trổ hoa, e ấp và run rẩy. Mới chiều tối còn thấp thoáng mà sáng ra đã rụng đỏ rực gốc cây, mặt hồ. Hoa lộc vừng Hồ Gươm cũng là một phần của thu Hà Nội. Nắng lấp lánh như dát bạc mặt hồ trên những gợn sóng lăn tăn, bồng bềnh trôi những bông hoa bé xíu.

Thu Hà Nội rộn ràng niềm vui của ngày khai trường, của đêm Rằm Trung thu cùng tiếng hát tuổi thơ. Thu Hà Nội cũng dìu dặt, se sắt nỗi buồn trong từng thoáng gió lạnh hay những giọt mưa như thể rơi rớt từ mùa hè, đem  theo những chiếc lá rụng vàng trên hè phố. Nắng, gió, mưa… tất cả đan xen và thay đổi thật nhanh như một cô gái dịu dàng nhưng cũng hơi đỏng đảnh. Trong cái dịu dàng thu ấy, người ta có cảm giác nhẹ nhàng, thư thái hơn, cuộc sống như trôi chậm lại…

Đêm thu dường như sâu lắng hơn, tĩnh lặng hơn. Những con phố không còn ồn ào náo nhiệt như những ngày hè. Thoảng đâu đó mùi hoàng lan, mùi hoa sữa, bất chợt vọng trong tâm tưởng một tiếng đàn. Gió lại thổi qua, lao xao tiếng lá. Có thể cảm thấy như hương mùa thu đậu trên vai áo, lùa vào trong tóc, len lỏi, vấn vương… Trong cảm xúc cùng mùa thu ấy, người ta khát khao được chia sẻ, yêu thương, khát khao kiếm tìm hạnh phúc.

Thu Hà Nội đến và đi nhanh lắm - thoảng như một cơn gió! Có khi người ta chưa cảm nhận được mùa thu, chưa thấyđược mùa thu thì thu đã qua đi, nhanh đến ngỡ ngàng. Mùa thu đẹp và ngắn ngủi, để lại bao bâng khuâng nuối tiếc.

Buổi sáng ngồi trên phố, uống cà phê dưới vòm cây xanh, nghe nắng gió xôn xao, nghe cả hơi thở của mùa thu trong từng chiếc lá. Và yêu, và nhớ, muốn ôm lấy mùa thu, muốn níu mùa thu ở lại… Tự dưng bối rối ở trong lòng…

Nhân dân các nước trong khu vực và trên thế giới đều thấy rõ tình hình Biển Đông đang trở nên phức tạp và căng thẳng hơn là do Trung Quốc tăng cường các hoạt động nhằm thực hiện yêu sách “đường lưỡi bò” phi lý. Trung Quốc cản trở và bắt giữ ngư dân Việt Nam đánh cá ở vùng biển quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, nơi hàng trăm năm nay, ngư dân Việt Nam vẫn hoạt động nghề cá bình thường.
Sử sách và bản đồ cổ của Trung Quốc đến đầu thế kỷ XX đều thể hiện đảo Hải Nam là điểm cực Nam của Trung Quốc. Trong khi đó, Việt Nam có các bằng chứng chỉ rõ ít nhất từ thế kỷ XVII, nhà nước Việt Nam đã thực hiện các hoạt động chủ quyền với tư cách nhà nước đối với hai quần đảo và Nhà nước Việt Nam đã thực hiện chủ quyền đối với hai quần đảo một cách hòa bình, thường xuyên và liên tục. Luật Biên giới quốc gia  của Việt Nam năm 2003 đã khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Việc Luật Biển Việt Nam khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo này là thể hiện lập trường nhất quán của Việt Nam. Một thực tế mà mọi người đều rõ là Trung Quốc đã dùng vũ lực để xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một số bãi đá trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Vậy thì ai mới là người thực sự “âm mưu giành lấy thứ thuộc về người khác”?

Việt Nam là một dân tộc yêu chuộng hòa bình, tự do và công lý, sống hòa hiếu với láng giềng, với bạn bè. Chúng ta luôn trân trọng tình hữu nghị lâu đời và mong muốn thúc đẩy quan hệ hợp tác đối tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc. Nhưng nhân dân Việt Nam từ ngàn đời nay luôn kiên cường bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước.

              Trung quốc  - giọng điệu dù hung hăng đến đâu cũng không thể đe dọa được nhân dân ta, trở nên lạc lõng trước xu thế chung của thế giới là phấn đấu vì hòa bình, phát triển, vì sự thịnh vượng chung, tôn trọng chủ quyền của các quốc gia, thậm chí còn làm tổn hại, càng gây ra nghi ngờ về chủ trương “trỗi dậy hòa bình” mà Trung Quốc đang cố công thuyết phục cộng đồng các quốc gia trong khu vực và trên thế giới.

 Xin thưa với Ông , Bà Trung Quốc rằng:

Nhân dân Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị truyền thống lâu đời giữa nhân dân hai nước Việt Nam – Trung Quốc và mong muốn phát triển mối quan hệ hợp tác đối tác chiến lược toàn diện Việt – Trung vì hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực. Cho nên, hai bên cần thực hiện nghiêm túc Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết các vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc, giải quyết những vấn đề tồn tại, bất đồng bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, không chấp nhận những việc làm và lời nói mang tính chất đe dọa.

Việt Nam nắm trong tay chính nghĩa, thế cho nên dù thế nào thì người dân thế giới hay chính người dân Trung Quốc sẽ cũng về phía bảo vệ Việt Nam mà thôi!

“Tham ô là gì?

- Đứng về phía cán bộ mà nói, tham ô là:

Ăn cắp của công làm của tư

Đục khoét của nhân dân

Ăn bớt của bộ đội.

Tiêu ít mà khai nhiều, lợi dụng của chung của Chính phủ để làm quỹ riêng cho địa phương mình, đơn vị mình, cũng là tham ô.

- Đứng về phía nhân dân mà nói, tham ô là:

Ăn cắp của công, khai gian, lậu thuế”

Tham ô, lãng phí là những tệ nạn nguy hiểm. Muốn chống tham ô, lãng phí hiệu quả, cần phải tìm hiểu nguồn gốc, nguyên nhân của chúng. Hồ Chí Minh đã nói: "Tham ô và lãng phí đều do bệnh quan liêu mà ra”. Người chỉ rõ tệ quan liêu chính là căn nguyên sâu xa, nguyên nhân trực tiếp, là điều kiện của tham ô, lãng phí. Người khẳng định nơi nào có tệ quan liêu thì ở đó có tham ô, lãng phí; mà quan liêu càng nặng thì tham ô, lãng phí càng nhiều.

Theo Hồ Chí Minh, quan liêu là "bệnh giấy tờ, bệnh hình thức, không thực tế, là xa cách quần chúng, không theo đường lối quần chúng, làm không đúng chính sách của Chính phủ và của đoàn thể”. Quan liêu là cán bộ phụ trách xa rời thực tế, không đi sâu đi sát công việc, việc gì cũng không nắm vững, chỉ đạo một cách đại khái, chung chung. Quan liêu là xa rời quần chúng, không rõ lai lịch, tư tưởng và công tác của cán bộ mình, không lắng nghe ý kiến của quần chúng, sợ phê bình và tự phê bình. Tác phong của người cán bộ mắc bệnh quan liêu là thiếu dân chủ, không giữ đúng nguyên tắc lãnh đạo tập thể, phân công phụ trách.

Theo Hồ Chí Minh, người cán bộ mắc bệnh quan liêu còn có biểu hiện như: “Đối với công việc thì trọng hình thức mà không xem xét khắp mọi mặt, không vào sâu vấn đề. Chỉ biết khai hội, viết chỉ thị, xem báo cáo trên giấy, chứ không kiểm tra đến nơi, đến chốn3. Khi triển khai thực hiện công việc của bản thân, giao nhiệm vụ cho cấp dưới mà không biết kiểm tra thì sẽ không có điều kiện giải thích, hướng dẫn, đôn đốc cấp dưới, không kịp thời phát hiện, chấn chỉnh hay xử lý vi phạm, điều này dẫn đến công việc không có hiệu quả, gây thiệt hại về tài sản, tiền bạc, công sức của Nhà nước, của nhân dân.

Hồ Chí Minh khẳng định quan liêu, tham ô, lãng phí là "bạn đồng minh của thực dân, phong kiến", "Kẻ thù của nhân dân, của bộ đội, của Chính phủ". Bởi vì, tham ô, lãng phí có tác hại rất lớn. Trước hết và trực tiếp, nó gây thiệt hại cho tài sản của Nhà nước, của nhân dân. Cán bộ được giao quản lý tài sản của Nhà nước, của nhân dân, tài sản do những nước bạn đóng góp, giúp đỡ để phục vụ cho kháng chiến, kiến quốc, nâng cao đời sống của nhân dân. Nhưng do chủ nghĩa cá nhân, tư lợi, một số cán bộ đã tham ô, chiếm đoạt của công, biến của công thành của tư, xâm phạm đến tài sản của Nhà nước, của tập thể, làm hại đến sự nghiệp xây dựng nước nhà, đến công việc cải thiện đời sống của nhân dân.

Tham ô, lãng phí làm tha hoá, suy thoái đạo đức cách mạng của cán bộ, phá hoại tinh thần trong sạch, ý chí vượt khó của cán bộ, nhân dân, xói mòn lòng tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước.

          Diễn biến Hòa Bình là thủ đoạn thâm độc nhất của thế lực thù đich. nó đang diễn ra hàng ngày hàng giờ và xung quanh cuộc sống của chúng ta. thế diễn biến hòa bình và như thế nào? bài viết này tôi muốn bà con đọc và hiểu về diễn biến hòa bình để từ đó có thế đề phòng cảnh giác những đối tượng lợi dụng hòa bình để dụ dỗ hay là lừa lọc quần chúng, từ đó thực hiện mưu đồ vì mục đích của chúng..

          Diễn biến hòa bình là chiến lược của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động quốc tế, được thực hiện dưới một phương thức, thủ đoạn mới để chống phá, đẩy lùi và đi đến xoá bỏ Chủ Nghĩa Xã Hội.

             Nội dung cơ bản là phá hoại các nước xã hội chủ nghĩa về các mặt chính trị, tư tưởng, kinh tế, văn hoá, xã hội, v.v… Phương thức và thủ đoạn chủ yếu là tạo dựng và thúc đẩy những nhân tố phản động, chống đối từ bên trong, đẩy đối phương vào khủng hoảng toàn diện, từng bước chuyển hoá chế độ chính trị theo con đường phát triển tư bản chủ nghĩa hoặc bị chính các thế lực chống đối dùng bạo lực lật đổ”.
Chiến lược này được chúng chú trọng triển khai trên hai mặt:

+ Một là, tác động từ bên ngoài vào thông qua sự chỉ đạo các hoạt động đầu tư, cho vay vốn, viện trợ kinh tế, chuyển giao công nghệ, hợp tác kinh tế, trợ giúp y tế, tài trợ du học, giao lưu văn hóa, cứu trợ nhân đạo..., qua những hình thức này, từng bước thâm nhập vào kinh tế, chính trị- xã hội để tạo dựng cơ sở từ bên trong.

 + Hai là khuyến khích tự diễn biến trong nước, như cổ vũ cho những phần tử chống đối gây mất ổn định an ninh chính trị xã hội, vi phạm pháp luật, bị Nhà nước xử lý theo pháp luật, những phần tử bất mãn, cơ hội về chính trị... đòi đa nguyên chính trị, đa đảng; phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với Nhà nước, quân đội và toàn xã hội; chống đối pháp luật và sự quản lý của Nhà nước; chia rẽ đoàn kết các dân tộc, các tôn giáo, các thế hệ; hướng thanh, thiếu niên chạy theo lối sống thực dụng chủ nghĩa, hưởng thụ, trụy lạc... phai nhạt dần ý thức chính trị, mục tiêu lý tưởng.

   Diễn biến và chuyển hóa trước hết ở cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản, đi đến lật đổ Nhà nước XHCN thông qua bầu cử, có hậu thuẫn bên ngoài.

   Sử dụng áp lực quần chúng bị kích động, đòi Đảng Cộng sản thay đổi hẳn đường lối đối nội, đối ngoại của Đảng, Nhà nước.

   Đánh đổ Nhà nước XHCN chủ yếu bằng thông qua bạo loạn chính trị lật đổ.

   Cướp chính quyền một cách "không đổ máu", bằng đảo chính cung đình.

   Dùng sức ép từ bên ngoài để bảo vệ chính phủ dân tộc, làm tan rã Nhà nước XHCN.

Đối với nước ta hiện nay, họ đang thâm nhập, tác động chuyển hóa từ bên trong,... Lợi dụng chính sách mở cửa hội nhập, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ của ta, các thế lực thù địch tìm mọi cách xâm nhập nội bộ tác động, lôi kéo, mua chuộc, trước hết hòng làm chuyển hóa quan điểm, tư tưởng một số cán bộ, đảng viên. Tạo ra trong nội bộ một lớp người trung lưu, có quyền lợi gắn kết với tư bản nước ngoài, chịu ân huệ của tư bản nước ngoài, nhất là các nước tư bản phương Tây. Họ đặc biệt chú ý tấn công vào những người có vị trí tham mưu, hoạch định chính sách chiến lược quốc gia hoặc con em những cán bộ cao cấp. Đồng thời họ tìm cách móc nối với số cán bộ, đảng viên bất mãn, đặc biệt là số cơ hội chính trị, lôi kéo những người này vào hoạt động chống lại Đảng, kích động gây chia rẽ, bè phái trong Đảng, Nhà nước, tìm cách gây dựng ngọn cờ và lực lượng đối lập.

Dạo này mình đâm ra nghiện Bảo vệ Tổ quốc các bạn trẻ ạ!

Sáng sáng vào mấy trang Báo lá khoai tí để ngồi chém gió…chém gió mà lại có ích nhá, mở mang tầm mắt về xã hội, cũng là mở mang đầu óc cho khối người, chưa kể học được mấy cách chém gió thành bão… Nhiều lúc lại thấy vui vui, thậm chí có lúc cười đến vỡ bụng, cười ra nước mắt nữa cơ.

Không tin mời bạn thử vào Vua làm báo hay Xuân Việt Nam, NXD… mà xem. Nói hơi quá chứ mấy em học sinh vào đó mà học phép nhân hóa thì hay phải biết. Ai đời nhà báo có mắt mà như mù, Công an đi dẹp loạn bọn trộm cướp đường phố chúng vơ ngay cho cái tội Công an lợi dụng xe công “vượt đường”; có bác cán bộ có chức sắc được chúng để mắt, hôm nọ bác đưa cô con gái cưng đang ở tuổi “xuân thì” đi liên hoan lớp, chúng vơ ngay cho cái tội “cán bộ chơi gái”… Đấy tôi nói có sai đâu, đọc bài này xong tôi suýt nữa sặc nước mà chết, may mà cốc nước nó để xa, tôi chưa kịp uống ngậm nào. À đấy, cũng từ khi xem mấy blog này đâm ra tôi cũng hơi bị nhiễm cái bệnh chém gió thành bão, các bạn thông cảm nhé.

Đó là nói cho mấy em học sinh, còn với những bạn muốn học làm ảnh thì vào đấy mà học hỏi cũng tốt lắm đấy, các bác này “chỉnh” ảnh cứ gọi là đỉnh. Nhìn ảnh cứ tưởng Cảnh sát cơ động đang túm áo một bà lão rất tội nghiệp, nhưng cái phần vực sâu mà bà suýt chút nữa ngã xuống thì các bác ấy thấy “thừa” nên cắt đi… xoẹt.

Luận bàn về việc này thì còn nhiều điều thú vị lắm các bạn trẻ ạ, nhưng để hôm nào trời nóng nóng chúng ta nên mở hội với các bác ấy mới “mát mẻ”. Nhưng cũng khuyễn cáo: những người không có tính hài hước thì không nên vào hội nhé, kẻo đọc xong mấy câu chuyện các bác ấy viết bực mình quá không kiềm chế được bản thân thì khổ…
----*--- Cây Sung Dâu ---*----

Phan Tom

       "Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước"

         Có ai có nhớ đoạn văn xuôi này của chủ tịch Hồ Chí Minh, với một quốc gia , lòng yêu nước là sức mạnh. Mỗi khi đất nước lâm nguy, lòng yêu nước như được nhân lên, kết thành khối vững chắc tạo nên sức mạnh vô song. Do vậy, lòng yêu nước là tài sản thiêng liêng gắn với niềm tự hào, tự tôn dân tộc, là phẩm giá Việt Nam cần được bảo vệ, phát huy và cũng tránh bị ngộ nhận, lợi dụng.

            Ngày nay, toàn cầu hóa là xu thế tất yếu, đất nước ta đã, đang phải đối mặt với những thách thức mới, những hiểm họa mới. Chưa kể, hội nhập sâu rộng cùng thế giới, Việt Nam sẽ phải chấp nhận những "luật chơi" khắc nghiệt trong bối cảnh tiềm lực chưa đủ mạnh để khống chế, gạt bỏ hệ lụy khi cánh cửa thị trường trong nước ngày càng mở rộng. Nguy cơ đang hiện hữu, lòng yêu nước cần được đặt ra những nội hàm và cách thức thể hiện mới.

Lòng yêu nước Việt Nam cần được thể hiện cao độ bằng sức sáng tạo, bằng mỗi việc làm trên tinh thần vì dân tộc, vì cộng đồng. Thách thức phía trước, đòi hỏi chúng ta phải tỉnh táo trong từng bước đi, từng hành động để xây dựng một nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc Việt Nam, tránh được những hệ lụy xã hội, và xây dựng một nền kinh tế hùng mạnh, tự chủ đủ sức vượt qua được rủi ro và hệ lụy từ phía ngoài.

            Yêu nước, mỗi người cần sống có trách nhiệm hơn, trong suy nghĩ và hành động. Mỗi người Việt Nam dù ở vị trí nào, ở bất cứ đâu hãy cố gắng cân nhắc lợi - hại, đúng - sai, giữ nhiệt huyết nhưng phải tỉnh táo để không suy nghĩ ích kỷ và tự mãn. Lòng yêu nước chân chính khác xa với sự mù quáng.  Trước những vấn đề nhạy cảm và phức tạp liên quan đến chủ quyền, lãnh thổ quốc gia, thời gian gần đây, lòng yêu nước và ý thức dân tộc đã trỗi dậy mạnh mẽ trong mỗi người dân nước Việt. Nhiều nhân sĩ, trí thức đã kiến nghị với Đảng, Nhà nước nhiều ý kiến tâm huyết để bảo vệ và phát triển đất nước. Nhiều nhà nghiên cứu đã đưa ra những tài liệu lịch sử quan trọng giúp người dân Việt Nam và bạn bè thế giới hiểu rõ hơn chủ quyền quốc gia của chúng ta trên Biển Đông. Tại các diễn đàn quốc tế, nhiều nước trên thế giới đã đứng về phía Việt Nam tôn trọng sự thật, chân lý trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước.

                   Đối lập với cuộc đấu tranh chính nghĩa vì lợi ích dân tộc của Đảng, Nhà nước và những người Việt Nam yêu nước chân chính, các thế lực thù địch và những phần tử chống đối đang ra sức lợi dụng lôi kéo người dân tụ tập, hò hét, nhân danh lòng yêu nước để gây mất trật tự công cộng, truyền bá những tư tưởng xấu nhằm làm rạn vỡ sự gắn bó của Đảng và Nhà nước với nhân dân, kích động hằn thù dân tộc, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân. Do vậy, mỗi người Việt Nam hãy gạt bỏ những định kiến cá nhân, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, tỉnh táo, nhận diện đúng đắn các vấn đề, sự kiện, hiện tượng trong bối cảnh cụ thể, đồng thời nhận thức đúng xu thế tất yếu khách quan của thời đại.

Chúng ta hãy thể hiện lòng yêu nước của mình bằng tình cảm nhiệt huyết nhưng tỉnh táo, quan tâm đến vận mệnh của dân tộc, không để bị lạm dụng, bị lôi kéo vào những bè phái, tổ chức nhân danh lòng yêu nước nhưng thực chất là gây tổn hại tới sức mạnh và lợi ích đất nước, tiếp tay cho những âm mưu kêu gào yêu nước bằng máu xương của ngườikhác…

Đông Phong

Dân chủ, nhân quyền vừa là mục tiêu, vừa là động lực của cách mạng XHCN. Dân chủ gắn chặt với phát triển, mỗi bước phát triển kinh tế, xã hội là mỗi bước quyền làm chủ của nhân dân được củng cố. Nhân quyền là quyền của con người, đã và đang là mối quan tâm chung của nhân loại và ngày càng trở thành đề tài thu hút sự chú ý của dư luận thế giới. Tuy nhiên các thế lực thù địch luôn lợi dụng cái gọi là “dân chủ, nhân quyền” của chúng nhằm bóp méo, tuyên truyền, xuyên tạc một số chính sách pháp luật của Nhà nước ta nhằm thực hiện mục tiêu kinh tế, xã hội ở Việt Nam.
Ở Việt Nam, coi trọng quyền con người là truyền thống lâu đời của dân tộc, trải qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, tinh thần nhân ái: “Thương người như thể thương thân” và truyền thống nhân đạo “Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay cường bạo” không ngừng được vun đắp và phát triển. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và chủ tịch Hồ Chí Minh, dân tộc Việt Nam đã đứng lên chống thực dân, đánh đuổi đế quốc để giải phóng dân tộc, giành độc lập và thống nhất Tổ quốc thì vấn đề bảo vệ và thực hiện quyền con người được nâng lên mang ý nghĩa sâu sắc.
Dân chủ và nhân quyền là hai vấn đề gắn bó chặt chẽ với nhau. Dân chủ vừa là mục tiêu, vừa là động lực của cách mạng XHCN. Dân chủ gắn chặt với phát triển, mỗi bước phát triển kinh tế xã hội là mỗi bước quyền làm chủ của nhân dân được củng cố, xã hội có dân chủ thì quyền con người mới được bảo đảm một cách công bằng.Chính vì vậy trên cơ sở chủ nghĩa Mác-Lênin về quyền con người, xuất phát từ nhận thức về dân chủ, nhân quyền và tình yêu thương con người vô hạn, chủ tịch Hồ Chí Minh mong muốn: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.
Ngay trong lời nói đầu bản Tuyên ngôn độc lập 1945, chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định các quyền cơ bản của con người và của dân tộc, Người đã vạch rõ: “...điều đó có nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới sinh ra đều bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”. Trải qua biết bao khó khăn, gian khổ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ dân tộc ta đã giành lại độc lập, tự do, thống nhất đất nước, Bắc Nam sum họp, nhân dân ta được sống cuộc sống thanh bình, yên ấm, các quyền cơ bản của con người được đảm bảo. Đấu tranh đi lên từ những khó khăn đầy cam go thử thách, hơn ai hết nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam luôn hiểu sâu sắc về ý nghĩa của cuộc đấu tranh vì con người và quyền con người.
Sau chiến tranh chúng ta phải từng bước xây dựng lại đất nước, chưa có điều kiện hoàn chỉnh lại hệ thống luật pháp, nhưng các Hiến pháp 1946, 1959, 1982, 1992 cũng như các văn bản pháp luật của Nhà nước ta đều chú trọng bảo vệ các quyền công dân, quyền con người nói chung phù hợp với luật pháp quốc tế. Tháng 9/1977 Việt Nam chính thức trở thành thành viên của Liên Hợp Quốc. Đến nay Việt Nam đã tham gia phê chuẩn 8 công ước quốc tế về nhân quyền trong đó có 2 công ước quan trọng về các quyền kinh tế, xã hội, văn hoá và các quyền dân sự và chính trị.
Chúng ta đã đóng góp việc thống nhất quan điểm Quốc tế là thừa nhận cả tính phổ biến và tính đặc thù của nhân quyền, cho chúng là không thể tách rời mà bổ sung cho nhau. Như vậy, nhân quyền là vấn đề thuộc quyền xử lý của từng quốc gia, dựa trên những nguyên tắc và cơ sở luật pháp quốc tế, đồng thời là lĩnh vực hợp tác quốc tế. Chúng ta không chấp nhận việc lợi dụng dân chủ, nhân quyền để can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Việt Nam cũng như của bất kỳ nước nào khác. Việt Nam chủ trương giải quyết những hạn chế, vướng mắc về nhân quyền chủ yếu là trách nhiệm của chính phủ nước sở tại, với sự hợp tác, giúp đỡ của các cơ quan Liên hợp quốc, của các tổ chức Quốc tế hoặc các nước khác.
Với những quan điểm cơ bản về dân chủ, nhân quyền nhất quán và đúng đắn, phù hợp với xu thế thời đại, Nhà nước ta luôn tôn trọng Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền và các Công ước quốc tế về quyền con người. Quyền con người luôn gắn liền với lịch sử, truyền thống và phụ thuộc vào trình độ phát triển kinh tế, văn hoá của mỗi vùng, mỗi quốc gia. Bảo vệ và thực thi quyền con người là trách nhiệm và quyền hạn của từng quốc gia, phù hợp với những chuẩn mực quốc tế. Chúng ta kiên quyết chống lại việc áp đặt, can thiệp về nhân quyền làm điều kiện cho viện trợ phát triển và quan hệ quốc tế.
Do vậy trong điều kiện hiện nay, một lần nữa Đảng ta lại xác định mục tiêu nhất quán của sự nghiệp cách mạng nước ta là: “Vì độc lập- vì tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân. Đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ta trước sau như một đều thể hiện ý chí bảo vệ quyền độc lập tự quyết và bảo vệ quyền con người, tất cả vì con người”. Đó cũng chính là tư tưởng, là ham muốn tột bậc của Chủ tịch Hồ Chí Minh về nhân quyền đối với nhân dân, đất nước ta.
Giá trị tư tưởng nhân quyền của Hồ Chí Minh là ở chỗ, nó là hoài bão, hơn thế nữa là phương pháp luận để chúng ta tìm tòi, hành động với những giải pháp đúng. Nó phải là sự tiếp nối của chúng ta, để làm được những gì Hồ Chí Minh chưa làm, để cho chúng ta được đứng ở một tầm cao mới. Tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được các thế hệ kế tiếp thể hiện bằng đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Trong các quan điểm của Đảng và Nhà nước ta luôn lấy con người làm trọng tâm để thực hiện các quyền của con người. Các quyền tự do thân thể, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do hội họp...đều được Nhà nước CHXHCN Việt Nam tôn trọng và bảo đảm người dân thực hiện các quyền mà mình hưởng.
Ngày nay, đất nước đang trong quá trỡnh đổi mới và phát triển theo hướng công nghiệp hoá, hiện đại hoá, thực hiện mục tiêuDân giàu, nước mạnh, xó hội công bằng dân chủ, văn minh,chính là sự kế tục và phát triển những tư tưởng vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh về quyền con người của Đảng ta trong điều kiện mới. Mục tiêu tổng quát của Chiến lược là phấn đấu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại; đời sống người dân được cải thiện, tạo tiền đề vững chắc để phát triển cao hơn trong thời gian tới. Ưu tiên kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, duy trỡ tăng trưởng ở mức hợp lý gắn với đổi mới mô hỡnh tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế, nâng cao chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh; bảo đảm phúc lợi xó hội, an sinh xó hội và cải thiện đời sống nhân dân; giữ vững ổn định chính trị, củng cố quốc phũng, bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xó hội; nõng cao hiệu quả hoạt động đối ngoại và hội nhập quốc tế.Trong đó, trọng tâm chỉ đạo điều hành là thực hiện các giải pháp kiềm chế lạm phát, bảo đảm ổn định kinh tế vĩ mô; thực hiện tái cơ cấu nền kinh tế, bắt đầu từtái cơ cấu đầu tư, tái cơ cấu doanh nghiệp và tái cơ cấu hệ thống tài chính - ngân hàng.
Sự thật về nhân quyền ở Việt Nam đó được lịch sử chứng minh, bầu bạn trên thế giới ca ngợi, thế mà trớ trêu thay, một số thế lực hàng năm vẫn cứ lặp đi, lặp lại luận điệu cũ rích, vu cáo Đảng, Nhà nước ta vi phạm nhân quyền. Khẳng định quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhà nước ta, một lần nữa để khẳng định rằng, nhân quyền là vấn đề quan tâm hàng đầu của Đảng và Nhà nước từ trước tới nay, đó là một chân lý không một ai có thể thay đổi được.

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Nổi bật trong tuần

Bài đăng nổi bật

Đọc thêm